Spotlight of Faith

Spotlight là phim kinh điển của Mỹ thể loại chính kịch, đấu tranh cho công lý dựa trên câu chuyện có thật. Góc quay nhanh, tường thuật, không có những khung hình diễm lệ, thoại rất nhiều, cũng không khoa trương, giật gân, ít pha hành động, cả  phim chưa có lấy một cảnh đánh nhau chứ đừng nói đạn nổ đầu bom rơi

Tóm lại, lâu rồi mới coi lại phim như vậy. Spotlight cũng như tất cả các phim xây dựng câu chuyện tốt khác luôn là một đề tài mở, tùy người xem để cảm nhận thông điệp mình muốn thấy là gì. Tôi thấy  một thứ sụp đổ từ tại, chậm rãi nhưng hết sức mãnh liệt và cay đắng, sụp đổ của niềm tin.

Toàn bộ câu chuyện xoay quanh 4 phóng viên Spotlight trong lúc truy tìm sự thật đằng sau vấn nạn lạm dụng tình dục trẻ em của các cha xứ. Ban đầu họ chỉ là những người đam mê công việc, họ đói một tin lớn và khi tìm được họ lao theo nó, bỏ qua những ngõ cụt để từ từ tìm đến gần với sự thật. Nhưng không ai trong họ tỏ vẻ bị chấn động nhiều. Họ ngạc nhiên ngỡ ngàng trước sự nghiêm trọng vấn đề nhưng họ không chấn động. Tôi đã từng coi qua các phim tương tự, có điều những vụ khác liên quan đến mạng người, giết người…các thể loại mà chỉ cần nghe đến thì đã rùng mình cho nên nhân vật hay con người thật liên quan lập tức bị lôi vào dòng cảm xúc của vấn đề. Ở đây thì không. Vì cả 4 người, ở một phần ba đầu của phim, dưới kịch bản khéo léo đã nói rằng: với họ tôn giáo chỉ là một vài con chữ trên lý lịch. “Tôi đã từng đi nhà thờ, nhưng ngưng lâu rồi” “Tôi đổi đạo theo vợ” “Anh biết đó, tất cả chúng tôi đều là người có đạo. Chỉ vậy thôi” Tôn giáo với phần lớn người Mỹ là ngày lễ Noel, Phục Sinh, cuốn Bible trong nhà. Tôi còn nhớ một câu đùa từng đọc (vừa nghiêm chỉnh vừa đùa) : quyển sách được xuất bản bán ra nhiều nhất và ít được được đọc đến nhất chính là Kinh Thánh.

Nhưng việc gì sẽ xảy ra khi tội ác là sự góp “gió thành bão” của thói quen xã hội “Chúng ta người này dựa vào người kia mà sống” Tôi biết anh làm sai, nhưng tôi cần anh, nên tôi im lặng. Một vị luật sư trong phim đã nói “Cần 1 ngôi làng để nuôi dạy 1 đứa trẻ thì cũng cần 1 ngôi làng để hãm hại đứa trẻ” Cao trào của phim, không súng không máu, chính là lúc cả 4 nhà báo kia -những người hăm hở tìm công lý và hầu như không bị tổn thương gì trước tội ác, nhận ra mình không vô can, bản thân mình chính là thủ phạm và nạn nhân như bất kỳ ai trong thành phố Boston này. Mike Rezendes nổi giận với cơn phẫn nộ không hề báo trước với mạch phim, khi nhận tin chưa thể công bố câu chuyện. Cả khẩu hình, ánh mắt, lời thoại của nhân vật như cơn thịnh nộ lớn đổ xuống căn phòng nơi mà mọi người im lặng để chứng nhận cơn giận tương tự trong lòng. Sau đó anh tìm gặp Sacha tại nhà riêng “Tôi đã từng rất thích đi lễ nhà thờ, rồi tôi dừng lại, nhưng tôi vẫn luôn nghĩ mình sẽ quay về đó”

Niềm tin là vậy, nó có thể nhỏ đi đến nỗi đôi khi không kịp thấy giữa rất nhiều bận rộn to lớn khác của đời sống bình thường, nhưng tự trong sâu thẳm tim mình chúng ta đều biết nó ở đó, còn sống. Chẳng hạn như một người phụ nữ đi qua đoạn trường có thể không còn đoái hoài tìm kiếm yêu đương, nhưng sâu thẳm trong tim vẫn nghĩ tình yêu là một khả năng. Như một người tán gia bại sản vì làm ăn có thể đã không còn gì để gầy dựng lại, nhưng tận cùng suy nghĩ của mình vẫn mong cơ hội mới đến để làm lại từ đầu. Phải rồi, tất cả là ở đó “làm lại từ đầu” Mình yêu lại, tin lại, xây dựng lại, gặp lại… những thứ ấy là dấu hiệu của niềm tin tuy rất xa xỉ nhưng lại dai dẳng sống tốt nhất trong nhiều thứ khác ở con người. Điều gì xảy ra khi cái niềm tin kia bị triệt, bởi một tội ác? Bản thân không thể phủ nhận sự kinh hoàng của tội ác, nhưng vì chúng ta không phải nạn nhân trực tiếp, liệu có tự dễ dãi cho mình được tiếp tục tin?  Tôi không nghĩ Mike biết sẽ làm gì với câu hỏi ấy, anh chỉ ghê tởm và tức giận phẫn nộ khi mất đi  một thứ thiêng liêng trong anh. Sacha ngừng đi nhà thờ, MAtt không ngủ được. Tất cả họ đều loay hoay.  Riêng với Ben mọi việc còn tệ hơn. Anh đã là mắc xích nhỏ của tội ác kia, vô tình hay vô tâm, anh trở thành một trong một trăm một triệu người góp tay cho cái ác lộng hành. Khi được bạn hỏi “Cả thành phố này đã không làm gì vậy thì tại sao anh cũng không làm được gì lúc đó…” Ben chỉ có thể trả lời, bằng đôi mắt chưa từng thấy ở nhân vật này từ đầu phim “Tôi không biết”

Spotlight với tôi, đến cuối cùng vẫn là một phim buồn, dù kết thúc rất lạc quan với sự thật là câu chuyện khi lên báo tạo hiệu ứng mạnh hơn- 1000 nạn nhân đã bước ra ánh sáng. Nhưng càng nhiều con số, càng ít đi lòng tin. Giống như càng nhiều những chối từ càng hiểu rõ sự bất lực của một thứ mong đợi. Một niềm tin có thể kiên định, nhưng, cũng đến lúc nó phải ra đi, bởi vì not everthing is possible, really.

Joy is not that joyful. Joy Vs The Inside out

Mình đã nghĩ đến điều này từ giữa phim, hoặc sớm hơn chút, khi Joy một tay ôm đứa nhỏ gào lên vào  mặt chồng “Em không chịu đựng nổi nữa”, hoặc, khi Joy quỳ xuống sàn nhà sửa ống nước cho mẹ với sự bất lực mệt mỏi thả rơi trên từng sợi tóc rũ rượi của cô.

..Rằng Joy của Jennifer Lawrence chính là một cô gái trưởng thành , 20 năm sau của Joy – The Inside out.

Bạn có nhớ Joy -The inside out không? Cô gái tóc xanh lơ hai tay vun vẩy sẵn sàng đè bẹp hoặc cán chết ai đe dọa đến niềm vui và hứng khởi của cuộc đời. Cô gái luôn luôn “remember that day…” và kết thúc nó bằng một góc nhìn lạc quan đến mức ngu ngốc đáng yêu.

Cô gái đó, khi lớn lên trở thành một Joy với chồng ly dị sống dưới tầng hầm, bà mẹ yếu đuối lệ thuộc, ông bố nhu nhược, chị ghẻ ghen tỵ ngu ngốc và rất nhiều dấu phẩy khác ngăn cách cô với niềm vui ngày nào. Joy của Jennifer Lawrence thật ra không bi lụy, mà cả phim cho dù bi thảm nhất cũng không bị nhấn chìm trong bế tắc. Có lẽ vì thông điệp người ta muốn mang đến, hoặc cũng vì chính cô Joy ấy bản chất vẫn còn một chút ” ngu ngốc tươi sáng”. 2/3 phim trôi qua, khi mà câu chuyện phim liên tục vùi dập cô với những bi kịch xuất hiện mỗi 5 phút thoại một lần : bà nội mất, bị lừa, bị người thân làm hại, tôi có cảm giác người ta đang dạy cho Joy  nhỏ bé The inside out một bài học, như cô đã từng nhận ra trước kia: Cuộc sống cũng cần lắm một nỗi buồn. Nỗi buồn là tiếng chuông đánh thức sự tồn tại của bản thân. Nó giống như một căn bệnh nhiễm trùng bất thình lình đổ sập xuống cơ thể để bọn hồng cầu xông lên chiến đấu, để những cơn sốt cơn đau làm người ta trỗi dậy bản năng sống.

Điều đáng sợ nhất cuả trưởng thành không phải là số lượng đèn cầy trên bánh sinh nhật hay những nếp nhăn khóe mắt. Điều đáng sợ nhất là sự bình lặng, mất đi hứng thú của rất nhiều, rất nhiều thứ đáng được trân trọng, kể cả nỗi buồn. Cho đến khi trưởng thành bắt đầu được thích nghi, cũng là lúc người ta biết mình mất quá nhiều, và, khi ấy, tuổi già cùng sự nuối tiếc lại bày ra trước mặt.

Suy cho cùng thì Joy Jennifer Lawrence cũng đã chiến đấu hoàn hảo như mọi chuyện phim đề cao tính nhân văn. Có điều, tôi không rõ, đến tận lúc kết phim khi hàng chữ hiện lên, cô ấy có quay trở lại được làm Joy The Inside out. Cô ấy có còn thấy niềm vui tỏa ra như kim tuyến lấp lánh trên mọi cử động cuộc đời mình. Hay cô ấy chỉ đơn giản là khôn ngoan, mạnh mẽ, quật cường hơn trong con đường sống còn tồn tại?

 

Deadpool, từ khùng trở thành anh hùng

Hôm trước đi coi Deadpool cảm thấy nó hay hơn The Revenant, ý mình là cuốn hút và quyến rũ hơn chứ không phải ý nghĩa hay sâu sắc hay thâm cao. Hai thể loại khác nhau nhưng tất cả đều câu chuyện của máu, hận, trả thù. Điều khiến cho tui thích Deadpool chính là cách kể chuyện. The Revenant cốt truyện tốt, diễn viên tốt cảnh quay rất tốt nhưng lại có lối kể hơi ít sáng tạo khiến nó mang dáng của những tác phẩm văn học mạng ế của tui đây =)) Còn Deadpool vì lối kể quyến rũ kia mà từ chuyện tình anh hùng- thằng khùng- cứu mỹ nhân đơn giản có lúc nào đó đã lóe sáng ngang ngửa tác phẩm Nobel (ko biết lấy ai làm ví dụ).
Cái duyên của Deadpool thì nhiều lắm, như break the four walls của ảnh, rồi 100 easter egg hint mà nói thiệt tui phát hiện được 1/5 cũng cười đủ mệt rồi, thêm opening và ending credit. Nhiều đến nỗi làm người xem lo xa như tui tự hỏi phần 2 của nó liệu có thể theo kịp không…
Dù sao, cái tui muốn nói là chuyện tình yêu trong phim, như bạn đi coi phim chung đã ngán ngẩm nhận xét, đàn bà con gái coi phim đánh nhau kỹ xảo ngàn tấn cũng chỉ chăm chú vào chữ tình và chữ cảm.
Deadpool là một gã ngang tàng, khùng và nói nhiều. Nếu bỏ đi cái sự đột biến cơ thể kia thì Deadpool thật ra là một thằng con trai tưởng mình không sợ ai nhưng lại sợ rất nhiều: Sợ người yêu thấy mình xấu =)), sợ người yêu bỏ đi, sợ người yêu đau khổ, một trăm ngàn cái sợ vì chữ tình nhưng mà nó được che dấu bằng tấm mặt nạ da giả bộ “tui rất ngầu tui dek cần ai đâu” Người đàn bà của hắn nếu bỏ đi thân hình nóng bỏng và gương mặt đẹp thì chỉ là một số phận trải qua nhiều thứ ở đời, tưởng gai góc lắm nhưng cuối cùng vẫn chỉ biết khóc để níu giữ người yêu. Chuyện tình nam nữ này chỉ là nội dung phụ của những điều khác mà bộ phim muốn mang đến. Nó vừa ít vừa thoáng qua lại vừa tạo ra vẻ phơn phớt nhưng sự dụng công mà như không dụng công đó thực sự làm tui xúc động. Khi Vanessa gỡ mặt nạ để đối diện dung nhan tàn tạ của Deadpool, thì người xem như tui chợt à lên thích thú cay cả mắt Deadpool trở thành anh hùng không phải vì chính nghĩa, chỉ vì người yêu mình thôi.
Tình yêu có vẻ bốc đồng: gái quán bar anh giang hồ, có vẻ đầy xác thịt lẫn nông nổi thực sự tạo ra cảm giác lâu bền hơn mọi ngôn tình đang nghe người ta dạy nhau. Phần bên dưới chắc là hội thoại sâu sắc nhất phim rồi =))
Wade Wilson: Listen, I’ve been thinking.
Vanessa Carlysle: Really?
Wade Wilson: About why we’re so good together.
Vanessa Carlysle: Why is that?
Wade Wilson: Well, your crazy matches my crazy, big time.
Vanessa Carlysle: Mm.
Wade Wilson: And, uh, we’re like two jigsaw pieces, you know, and we have curvy edges.
Vanessa Carlysle: But you fit them together and you see the picture on top.
Wade Wilson: Right.

Inside out- Joy và Sad với một bà mẹ ngồi coi phim hoạt hình

Đã nghe qua rất nhiều nhưng chưa kịp coi, cuối cùng, trở lại thói quen cách đây vài năm, cập nhật phim mới bằng những chuyến bay!!!

Inside out thật ra quá sức vĩ mô cho con nít (nếu đúng định nghĩa phim hoạt hình). Tự nhiên nói đến đây tôi chợt  hỏi từ lúc nào mà phim hoạt hình đã là màn ảnh cho cha mẹ phụ huynh thay vì tụi nhỏ, từ khi nào Tom & Jerry trở nên dịu vợi đến vậy. Nhưng không sao, nếu tình yêu không phân biệt mọi thứ thì cũng không nên phân biệt cách thức thể hiện.

Những bài review đọc được về Inside out quá nhiều quá đủ. Thực sự là một bộ phim nên coi và đáng coi. Lần thứ hai tui muốn khóc trên máy bay khi coi phim… Bài này chỉ viết theo cách nhìn riêng từ một vấn đề rất nhỏ trong chủ đề rộng lớn ấy.

[Đọc tiếp]

346. Thâm ca và chén chè đậu xanh

Thiệt tình mà nói không hiểu sao em rất …không hiểu mấy chị em mọi thành phần đối tượng đều tự nhận mình là “cơm” hay “phở” (tùy đối tượng và người nghe). Đồ ăn nào cũng ngon, nhưng vẫn là đồ ăn. Sau bao nhiêu trăm năm tổ chức 8/3 rồi đẻ ra 20/10 chúng ta vẫn cắm cúi tự nhận mình là đồ ăn

Nhân tiện càm ràm về đồ ăn và con người mở ngoặc ra đề tài trớt quớt khác. Dạo này nằm coi Thâm ca với Sênh tỷ. Sênh tỷ thì xinh vô cùng nhưng diễn xuất không được vô cùng. Mà thôi, coi film ngôn tình là để ngắm nhân vật nam =)) Tự nhận ra rằng Thâm ca thực sự nếu được so sánh như thể loại đồ ăn bên trên sẽ là một chén chè đậu xanh nước dừa nấu với đường phèn. Vừa bùi vừa béo vừa lãng mạn vừa thi vị vừa thanh họng vừa mát dạ và đặc biệt là ngọt đường phèn. Thể loại ngọt mà quả thực không ai dám nghĩ sẽ đem ra nếm đồ ăn thường ngày cho dù nấu theo phong cách Nam Trung Bắc. Ngọt đến độ ăn ngon nhưng cũng đành tự nhận chén thứ hai phải sau vài ngày nữa =)) Có cô bạn bánh bèo nói ngôn tình làm mụ người. Cả hai cùng thở dài may mắn hồi mình còn thanh xuân chỉ có Tây Du Ký với Hồ Sơ Trinh Sát. Ngôn tình  mà hoành hành như vầy thì chắc sự tích con gái còn khổ sở nữa.

Vậy sao bây giờ lại gác chân coi Thâm ca, lại nhìn Thâm Ca nhăn trán yêu đương. Xin thưa, Thâm ca nói “Nơi nào có cô ấy thì những người khác chỉ là tạm bợ” Thật ra vẫn tin là bạn chồng nào cũng nghĩ được điều này. Chỉ có điều có khá nhiền bạn chồng không đủ kiên nhẫn dùng não để nghĩ ra câu tiếp theo “Anh không thích tạm bợ” Bạn chồng nào cũng muốn thử tạm bợ, rồi đâm thích tạm bợ và thành thói quen đi tìm tạm bợ. Cho nên Thâm ca yêu hoàn hảo đến mức “làm dek gì có thật ngoài đời” mà chúng ta vẫn gác chân lên coi. Dĩ nhiên là không phải để đem lão chồng tội nghiệp ngày cày ở công ty 8 tiếng tối về còn phải cho con đi ngủ và tiếp tục ra siêu thị mua sữa cho nó nửa đêm. Chắc cũng không hẳn để tự trách  mình sao sinh ra chẳng được làm Sênh tỷ. Chỉ là, không phải giữa lúc đọc báo nghe tin những đứa trẻ bị ba mẹ hành hung đến lìa đời hay những lão quan vừa ăn trọn 1 con đường xa lộ, Thâm ca thực sự là chén chè ngọt ngào giải trí thanh tao hay sao?

Gọi em đàn bà nông cạn não ngắn chân ngắn ..hơn em chịu. Em thật không thể thấy mình trải chiếu khen việc ăn thịt chó hay ca ngợi tình dục. Em chỉ có thể bỏ hết 2 ngày cuối tuần ăn chè đậu xanh nước cốt dừa đường phèn của em, rồi lại lao vào  thứ 2 đầu tuần 🙂

Screen Shot 2015-01-30 at 7.23.09 PM

345. Khi Pinocchio lớn khôn đã làm gì với Peter Pan?

Những đứa trẻ đã lớn khôn

Tui vẫn chưa coi tập cuối (của một bộ phim Hàn Quốc diễm hường – xin lỗi tui cũng ko chịu lớn 😦 

Nhưng không hiểu sao khi được biết tên của nó Peter Pan, tui lại bồi hồi xúc động đến vậy. Peter Pan là đứa trẻ không chịu lớn trong mỗi chúng ta

Những bạn nhỏ của tui trong phim liệu có lớn không?  Mặc cho có đám cưới hay không, mặc cho có đẹp đôi hay xộc xệch, kết thúc có vẻ quá hoàn mỹ nhàm chán, thì những bạn nhỏ của tui thật sự đã lấy được nước mắt nụ cười suốt 10 tuần lễ qua

Chị biên kịch giỏi quá, mà chị giỏi từ bản lĩnh đến thông minh trong việc sắp xếp cuộc đời nhân vật, để nó tự nhiên đi ra khỏi câu chuyện hư cấu sống giữa đời sống của người xem. Chú đạo diễn tài ba lại biết cách gom những thước hình bé xíu mà thông điệp rất to rộng, thích vô chừng những cảnh quay bàn tay các nhân vật, nó như vũ điệu cuộc đời. Vũ điệu  bàn tay, vũ điệu của giận hờn, yêu thương, thù hằn, tha thứ.

Những bạn nhỏ đóng hay quá. Đến cả đuôi mắt các bạn của đủ để gợi lên chút nghẹn ngào người xem. Mà các bạn lại đẹp (nhứt là cái bạn vai chính ấy, bạn thật dễ thương và chân thành)

Chị biên kịch có lẽ đã đẩy câu chuyện lên gắt gao quá nhiều ở đoạn giữa nên những tập về sau khán giả đòi sự gay cấn hiếu kỳ có vẻ hơi ngậm ngùi. Nhưng tôi lại thấy chị thật ý tứ ngay cả ở đó. Bàn tay ngón ngắn ngón dài, đời người đâu phải lúc nào cũng làm căng nước mắt lòe nhòe. Mà dù đời người có thật khổ thì bản thân rồi cũng sẽ có những phút ngồi yên mà đón gió không bận tâm liệu mưa có đến. Cho nên dù chị biên kịch có khiến bộ phim dịu dàng hơn một cách quá đáng thì cũng bởi chị hiểu lòng người cần những dịu dàng.

Thông điệp phim của chị nhiều khi làm tui cũng loạng choạng lắm. Tui đã nghĩ chị muốn nói cái ác là cái ác. Rồi chị lại từ tốn không chút gượng gạo nào để khuyên tôi rằng, mang vác hận thù thì chỉ làm mình thêm sai lầm. Cái ác hãy để tự nó hiểu ra sự ác mà lựa chọn con đường, lòng mình cứ phải yên.

Có khi tui cũng nghĩ có lẽ tình yêu là phải biết nói những gì không gây tổn thương nhau, lời nói dối trắng là liều thuốc bổ không chữa bịnh nhưng nó giúp cơ thể khỏe mạnh mà chống lại bịnh tật. Nhưng rồi tui lại hồ nghi. Người ta yêu nhau thì cần phải bên nhau cả trong dối trá lẫn sự thật, phải cùng nhau tranh đấu với mình và người kia

Nhiều lắm. Suốt 19 tập chị lựa toàn những tên tác phẩm đầy thâm ý để gởi gắm nội dung câu chuyện và cuối cùng chị chỉ ý nhị để gửi lại tập cuối bằng Peter Pan. Ai cũng có trong mình một đứa trẻ, nuôi dưỡng đứa trẻ để đủ lượng thứ mà sống với “con người đang già đi vì mưu sinh” kia là một quá trình.

Hãy nghe đứa trẻ trong mình, đứa trẻ nhiệt huyết, thành tâm, chính trực, lý tưởng, lãng mạn, nồng nàn, tốt bụng, vị tha, trong sáng. Hãy nghe đứa trẻ ấy thỉnh thoảng lúc nào đó giữa đời, để nhắc mình chậm lại một chút giữa lo toan kia

Cám ơn chị biên kịch, những bạn nhỏ. Còn thì giờ tui đang tìm cách làm ra tiền để qua đó..hun chân chị, nha chị biên kịch =))

333. Gone Girl or a lost boy?

Trong lúc bấn loạn hốt vài cú cuối của em 2014 đã kịp coi Gone Girl theo lời đề nghị của 1 bạn gái bấn loạn không kém mình.

Gone Girl là phim giết người biến thái. Có lẽ vì Đạo diễn đã quá nhừ tay lão luyện với thể loại này từ 2 tác phẩm trước đó, có lẽ vì cảnh máu phọt xối xả như vòi rồng gần cuối phim, cũng có lẽ vì ánh mắt đôi lúc hoang dại của Amy mà Gone Girl đã như vậy trong rất nhiều nhận xét. Tôi không nghĩ vậy, hay tôi không muốn nghĩ theo hướng đó cho dù nhiều bằng chứng phân tích hơn nữa

Gone Girl rõ ràng là một ẩn dụ rất sống động về đời sống hôn nhân. Nó có sự say đắm lúc mới cưới, có tình yêu rồi thì dĩ nhiên là phản bội, có sự thỏa hiệp rồi chua chát vì thỏa hiệp ấy. Nhưng trên hơn cả, Gone Girl có Amazing Amy!

Amy không phải là kẻ tâm thần giết người cho vui hay để giải quyết một khúc mắc tâm sinh lý nào đó. Amy giết anh tình nhân cũng không phải vì cô say máu. Amy có chăng là kẻ vĩ cuồng thích hủy hoại và là phụ nữ quyết liệt. Amy luôn tự coi mình là The great, là chủng cao trên những chủng người tầm thường. Dĩ nhiên dưới gót chân cô hằng hà đàn bà và cả đàn ông. Cô biết mình có học thức, có gu, có đầu óc. Từ đầu cô đã không để mắt tới Nick vì anh chàng này chung quy chỉ có thể là một trong những người dưới gót chân cô. Định mệnh đưa đẩy Nick lại lởn vởn trước cô như gã si tình bẻn mép. Có lẽ Amy đã không đi đến hôn nhân nếu cô không say sưa vị ngọt của nụ hôn mùi đường trong con hẻm ấy, suy cho cùng phụ nữ luôn yếu lòng vài lúc nào đó trong đời mình

Lấy Nick, Amy đã một lần nhượng bộ với hy vọng người đàn ông tầm thường này dưới trướng cô sẽ vươn lên thành kẻ kiệt xuất.  Đừng hiểu lầm Amy mong muốn 1 anh hùng cứu thế hay 1 trượng phu đại nhân. Với Amy người chồng của cô có thể là kẻ ác độc tán tận lương tâm, hay gã con buôn lưu manh. Nhưng phải là kẻ kiệt xuất, kẻ không bao giờ nằm chường trên ghế sofa khi thất nghiệp hay mặc bộ đồ thể thao xấu xí đi đổ rác. Amy đã thấy rõ sai lầm của mình và càng đau đớn hơn khi không thể sửa chữa được.

Kế hoạch của Amy không chỉ là đổ tội lên tên chồng yếu ớt đó. Làm vậy thì được gì? Amy vốn đã giàu, đã giỏi, đã trên thiên hạ. Cô đâu cần phải dựng màn kịch lên để lấy tiền hay danh vọng. Toàn bộ tấn trò của Amy chính là để kích anh chồng Nick, đưa anh để chân tường và chờ đợi một phản ứng bật dậy để  làm rung động cô lần nữa. Amy chọc giận Nick, khuấy mũi anh và nhạo báng anh cùng lúc với việc biến anh thành kẻ khổ sở trước dư luận.  Kế hoạch này bao gồm cả việc sử dụng anh nhân tình giàu có đắm đuối như hình nhân thế  mạng. Tôi muốn tin rằng Amy không gọi anh ta chỉ vì cô sa chân mất đi số tiền từ hai kẻ du thử du thực. Tôi muốn Amy đã cho anh vào kế hoạch ngay từ đầu

Hãy nghĩ đi, Amy vĩ đại làm sao có thể chỉ vì bị cướp cạn mà suy sụp đển độ rụp xuống chân người tình cũ? Amy vĩ đại chỉ cần thêm một cái click để đẩy anh chồng xuống hố và nhìn anh điên cuồng quay lại. Chính hình ảnh Nick giả dối, xảo ngôn trong buổi phỏng vấn là dấu hiệu cho Amy biết cô đã thành công. Cô đã biến gã chồng nhu nhược của mình thành con thú dữ. Cô đã nâng anh chồng lên bằng với vị trí mình để cứu vãn cuộc hôn nhân. Tôi tin rằng đâu đó dưới mái nhà gia đình có rất nhiều phụ nữ không phải khóc than vì cảnh phụ bạc mà dằn vặt khi nhận ra đấng lang quân chỉ là kẻ vô phu vô thực. Kẻ đến cả tán gái cũng sử dụng chiêu trò cũ rích làm đi làm lại. Kẻ không biết cách tạo tiếng vang khi sống. Amy như vậy đó. Và khác chăng cô đủ điên loạn đủ cuồng si bản thân để không chấp nhận sống hạ mình cho bằng chồng

Nick ở lại với Amy vì tin cô có thai? Có đứa trẻ nào sao? Tôi không nghĩ vậy. Chẳng qua chỉ là lý do để Nick vỗ về phần thiện của mình, để hèn nhát cứ ngụ trong sự điên rồ của người vợ. Cho dù sống trong sợ hãi, cho dù biết rõ những hoang cuồng của Amy, Nick nhận ra anh không thể bỏ đi. Anh đã kịp hiểu cô chính là nguồn sống để anh vượt lên khỏi bùn lầy của kẻ yếu ớt. Anh vốn chỉ là thằng đàn ông sẵn sàng đóng vai anh chồng thất nghiệp đợi vợ nuôi, bởi vì trí óc anh không đủ dũng mãnh để làm tấn trò đời, cho nênh khi anh thấy Amy bước vào nhà đầy máu tươi ngã vật xuống tay mình trước ánh đèn flash của phóng viên, anh đã gào lên “bitch”. Bởi vì anh biết, ả đàn bà đó chính là người anh cần phải bám vào.

Amy vĩ đại có thể là kẻ tâm thần.  Nhưng nếu ngày nào đó Nick có thể trở thành 1 cá nhân nổi bật giữa hàng ngàn con người, có thể làm nên một mẩu tin chấn động giữa bao nhiêu tin tức vô vị mấy chục tờ báo, ấy là nhờ có Amy vĩ đại và kế hoạch hoàn hảo của cô

331. Chef 2014

Không phải lúc nào cuộc sống cũng là bữa ăn thơm phức đủ mùi làm hào hứng khẩu vị khách sành điệu. Có những lúc tẻ nhạt, nguội lạnh, tanh tươi lắm. Những lúc vậy cần nhất là được bắt gặp một ý tứ nào đó để đẩy cái tôi đang trì trệ về phía trước. Có người tìm thấy trong đôi mắt đứa con buổi sáng tinh mơ, có người dựa vào bầu trời xanh quang đãng kia mà đứng dậy. Tôi cần mỗi cái chút, và thi thoảng tôi tìm thấy trong một bộ phim dễ chịu 90 phút nào đó, rất tình cờ

Hôm nọ tôi lại được “tình cờ” may mắn. Tôi coi Chef 2014 trong một chuyến bay rất dài. Ghế ngồi chật hẹp hạng economic, vai mỏi với đường bay dài như vô tận, và bụng thì chán chường mẩu bánh mì lạnh với bơ từ khay đồ ăn mới chuyển sang.

Chef bắt đầu từ những cảnh quay sặc mùi phim ẩm thực. Con dao bếp vuốt lên điệu nghệ có thể thấy miếng mỡ béo mướt từ vệt dao sáng loáng ấy, nghe được cả mùi thơm rau cải xào từ làn khói chảo bốc lên qua thước phim chuyên nghiệp. Rồi trong âm thanh loạn xoạn của nồi chảo, thớt, tiếng gọi bàn, có một ông bố ly dị đang lóng ngóng dẫn con trai đi chơi. Thằng con thiệt biết làm bố nó lúng túng. Nó đòi đi chợ chung khi với ổng đó là việc làm ăn. Nó còn muốn theo cùng vào bếp nơi ông bố đang lo sốt vó cho buổi đánh giá thức ăn sắp tới. Nói chung nó biết cách làm bố nó khổ sở từ chối với mặc cảm tội lỗi ông không đủ yêu thương nó và sự tham lam lựa chọn nghề nghiệp danh tiếng.

Tôi vốn đã coi kha khá phim từ trước, nên với vài khoản đầu tiên đã tự mình đoán rằng bộ phim sẽ về sự lúng túng yêu thương cha con đó. Nơi có thể thấy rất nhiều từ những bộ phim cùng loại, nơi mà những đôi vợ chồng ly dị không thể gọn gàng gói ghém tình yêu con cái như cách họ sắp đồ đạc khi ly thân nhau, hay nơi những con người ngông nghênh tự tại không thể bình thản xoa đầu đứa con để nói rằng mình yêu nó. Dẫu sao thì tôi đã coi quá nhiều thể loại cùng tên. Tôi tự cho mình quyền phán xét những đoạn tiếp theo của bộ phim khi nó chưa thực sự xảy ra. Tôi nằm co ro trên ghế máy bay để chờ diễn biến phim theo sư phán xét của mình

Thì đúng vậy đó. Chef đúng là của một ông bố đang tìm cách yêu con mình. Một ông bố không biết rằng việc dẫn con đi ra chợ hay đón nó đi chơi không phải là cách thằng con đang lớn muốn. Thằng con muốn được nói chuyện với bố nó về twitter, dạy cho bố nó mở account, muốn được “làm gì đó cùng nhau” (work something together). Tức là nó muốn được sống trong chính nhịp sống của người bố vốn đã chia cắt từ khi đơn ly dị ký kết. Nó vẫn muốn là một phần trong ấy, một phần như hơi thở, như buổi chiều đi bộ về ăn cơm với nhau. Không phải một phần với những kỳ thăm viếng có lịch hẹn và thời gian cụ thể.

Nhưng rồi cũng không hẳn chỉ có thế. Chef nhiều hơn vậy, ít ra là với tôi lúc đó. Tôi thấy người đàn ông mệt mỏi, bất lực trong cuộc chiến giữa sáng tạo và cơm áo. Nấu ăn là nghệ thuật và đầu bếp là nghệ sĩ. Người nghệ sĩ này đã mệt lắm rồi với menu gần chục năm không đổi vì nó “an toàn” và nó kéo khách tới quán. Người nghệ sĩ này mỗi ngày ra chợ mua thật nhiều nguyên liệu để được tự do sáng tác rồi lại tiếp tục cắt nấu những món đã gần như bệu rữa trong sự hưng phấn sáng tạo của ông. Chung quy cũng vì gạo tiền, nghe có vẻ nhỏ nhoi manh múng nhưng kỳ thực là một sợi dây ràng buộc áp lực rất thành thật. Muốn sống một đời sống nghiêm túc cần phải giữ mình vào sợi dây ấy.

Cao trào hẳn nhiên xảy ra. Người nghệ sĩ cùng đường tuyệt vọng, ông bố vụng về ấy đã ngồi trên xe tải làm bánh mì kẹp đi khắp nơi. Điều gì xảy ra và việc xảy ra như thế nào xin để bộ phim kể tiếp cho những ai chưa coi. Tôi chỉ nhớ rằng tôi ngồi im đó nhìn chiếc xe tải đi qua những đường phố tự tại mà lòng khấp khởi dùm người đàn ông ấy. Cùng với đứa con trai và bạn hữu thân thiết, ông hát khúc ca phù phiếm du mục, dựng cái chòi bán thứ bánh mì nhỏ bé không nằm trong menu khách sạn nổi tiếng nào. Khách của ông đứng trước quầy la hét và chờ đợi. Niềm vui của ông không được đánh sao, xếp hạng, chỉ là cùng thằng con trai lăn xả giữa lửa bếp rồi gác chân uống bia khi đêm về. Tôi cảm thấy mình có thể khóc đi được trước sự vui vẻ lạc quan của nhịp phim lúc ấy. Như một người đã sống ở xứ sương mù giá lạnh quanh năm nghẹn lòng trước vệt nắng nào đó đi lạc vào sân nhà. Tôi không hẳn đến độ tìm ra “mặt trời chân lý” nhưng cảm giác vừa bay qua vùng mây mù, đã bớt chao đảo, đã tự tại hơn.

Phim có khá nhiều sự tham gia các ngôi sao điện ảnh Mỹ nổi tiếng mà sự xuất hiện của họ có thể không phải là món chính của bữa tiệc, chỉ như món phụ (side dish) hay chút hương thảo (herb) nêm nếm: Scarlett Johansson, Rober Downey Jr, Dustin Hoffman, Russell Peter

chef

325. It’s ok

Nếu có gì phải nói về phim Hàn (thể loại phim truyền hình) thì nó chỉ toàn tình yêu và tình yêu rồi tiếp tục tình yêu, những yếu tố khác tùy chủ đề sẽ là thứ phụ xoay quanh tình yêu. Cho nên mấy bạn nữ khoái mà mấy bạn nam không ưa. Cái này khác với phim Mỹ chẳng hạn, vì kb của họ thì tình yêu là thứ phụ, đề tài sẽ là chính và tiếp theo sex rồi đến tình yêu =))

Nói vậy để giải thích tại sao có quá nhiều cảnh lãng mạn trong phim Hàn so với Mỹ hay các bạn khác, và những trò ngọt ngào

Nói vậy cũng để lòng vòng lý giải tại sao mình cảm động quá khi coi tập 9 Its ok Its love. Bởi vì trong rất nhiều tình yêu phim Hàn mình ngấu nghiến những ngày này, tình yêu đó tội nghiệp và thương cảm nhiều hơn là lãng mạn ngọt ngào.  Không có nv nam đứng ra bảo vệ bạn gái, kéo tay cổ chạy trốn người xấu, không có bạn gái vỗ về bạn trai bị giang hồ đánh đập v…v

Ở đây chỉ có hai người bị thương tổn đến độ không thể ngủ một giấc bình thường,  không thể ôm một vòng tay yên lành.  Nhẫn nại và cảm thông, họ cùng giúp nhau thở, giúp nhau nắm lấy bàn tay

Có thể vì đang trong giai đoạn chuẩn bị làm người già nên tui hết sức cảm động trước tình yêu này, vì người già thì có nhiều thứ để phân bua chia sẻ và cần nhiều thông cảm hơn là chút đam mê rực rỡ như tuổi trẻ. Tựa phim cũng rất hợp ý với câu chuyện tình chính, Its ok, its love nghe  vỗ về, như được ai đó xoa đầu rồi nói ” không sao đâu, chỉ là yêu thôi mà”

PS: dự là phim đang đi xa dần thể loại diễm hường, người sắp già ko  muốn coi tiếp!!!!!

324. Gravity

Định coi Gravity từ lâu tìm không ra link đẹp đến tận hôm nay bị dụ bỏ làm ngồi coi phim, lỗi tại ai người đó tự biết

Thông thường khi coi xong một phim Mỹ lúc nào đầu óc cũng bận rộn vì có nhiều thứ để suy nghĩ, để nói. Hôm nay mình lại thấy muốn làm người kiệm lời, các bạn làm phim đã kiệm lời tại sao người coi cứ phải hót véo von? Hoặc đơn giản là già rồi nên lười

Khi Ryan văng ra khỏi quỹ đạo do va chạm vật thể, cô đi lạc nhưng không phải vì mất phương hướng mà vì sự xa lạ của thế giới xung quanh. Là chuyến du hành đầu tiên Ryan không có kinh nghiệm của người từng trải như Matt. Cô là lính mới, cô kiệm lời, ghét những chuyện trò tán gẫu hoặc cô sợ nó, sợ cái hành động đối thoại những chuyện dông dài đời này. Cô rơi ra ngoài con tàu của mình, lạc khỏi sự lải nhải lắm lời của Matt. Nó đặt cô đối diện với khối đen dày đặc, xa lạ, hỗn độn. Cô bị ném ra ngoài sư quen thuộc của môi trường sống và những mối quan hệ. Điều này đáng sợ nhất, có lẽ là nỗi sợ ghê rợn nhất của toàn bộ phim, mặc dù tui tin là phim này không có ý nhát ma người xem. Nhưng cô đơn thì ta đã quen rồi, thỉnh thoảng vẫn gặp sự cô đơn đó thôi. Ryan cũng quen với sự cô đơn, qua cách mà cô kể về ràng buộc giữa cô và thế giới thì có lẽ cô đơn là thứ duy nhất cô sở hữu.  Cho nên phân cảnh đi lạc đó đáng sợ vô cùng, đen tối, rất im lặng, lạnh, sự trôi dạt không có gì để quăng thân thể vào.

Tôi từng như thế, khi còn nhỏ. Lâu lâu được đi chợ với mẹ, lỡ lạc tay mẹ, giữa chợ đông đúc, cái lạnh của sợ hãi vì bị bỏ vào thế giới đầy những gương mặt lạ, cái lạnh đó bám dính vào giấc mơ,thỉnh thoảng, ngay lúc đã tự nhận mình là già. Cho nên người ta nói khi đẻ ra thì phải chôn nhau của đứa bé vào đất, để nó có một sợi dây tâm linh buộc lại chốn quen thuộc. Hoặc hai người xa lạ nên duyên được vì sợi tơ hồng cột chặt ngón tay, để có dạt đi đâu giữa đời sống lứa đôi trắc trở thì vẫn còn gương mặt quen thuộc bên cạnh. Sự níu giữ đó dù là vô hình tâm linh hay vật lý khoa học như trọng lực trái đát đều giữ chúng ta khỏi sự lạc lõng chới với

Cho nên hạnh phúc nhất không hẳn là Lúc Ryan bước ra khỏi khoan tàu vừa hạ cánh xuống đất nhạc lên rần rần. Hạnh phúc nhất là giữa lỗ đen lạnh lẽo, Matt xuất hiện cột một sợi dây ngang bụng níu Ryan lại cùng anh.