389. Những ngôi sao tìm đến nhau (7- hết)

CHƯƠNG 7: MỘT BUỔI DẠO CHƠI

  • Đi chơi đi?
  • Không.
  • Đi uống cà phê?
  • Không?
  • Tiểu Hồng à..
  • Anh là sếp sao cứ dụ dỗ nhân viên đi chơi vậy?!!

Mộc Nhân chép miệng định ca cẩm gì đó nhưng cuối cùng lại khoanh tay ngồi cười. Cũng không biết phải trả lời câu hỏi nhân viên mẫn cán khó chịu như thế nào. Tiểu Hồng là người chần chừ tham dự dự án, nhưng một khi bắt đầu thì cô ấy lại là người thành tâm hơn ai hết. Thật ra vì cái tính cầu toàn. Lúc này vẫn còn trong bản thảo tìm kiếm cách để thể hiện tác phẩm. Tiểu Hồng không hài lòng với những đề nghị của các bạn cùng team mà ngay cả chính đề nghị của mình đưa lên cũng bị bản thân tìm ra chỗ yếu. Ngày nào cũng họp hành, họp hành đến độ Mộc Nhân tự nhiên muốn từ chức ăn lương thư ký quèn của Bình Bình rồi đẩy cô lên thế thân.

Không phải anh thiếu nghiêm túc hay lười biếng. Dự án này với anh rất quan trọng, đã nói đi nói lại nhiều lần với bản thân và cả đội. Nhưng Mộc Nhân..ham vui. Ham vui của một đứa trẻ thì chỉ gói gọn việc nó trốn học đi chơi. Ham vui của một ông sếp lớn lại phức tạp hơn. Anh nói trừ khi liên quan đến những báo cáo con số đường lối công ty, sẵn sàng ngồi thâu đêm suốt sáng để đi đến cùng. Còn công việc đòi hỏi sự sáng tạo tìm kiếm ý tưởng, Mộc Nhân không tài nào chống cự được với sự kỹ tính, luôn muốn hoàn hảo nhất của Tiểu Hồng. Mặc dù cô từ đầu đã chứng mình sự kiên nhẫn dành cho ông sếp, nhưng hôm nay trời không quá nắng, có chút mát mẻ tinh khôi, những bông hoa có lẽ rất đẹp.

  • Uh
  • Uh? Em chịu đi rồi hả?
  • Đi đâu đó một chút cũng tốt, dù sao cũng vẫn đâm đầu vào đường cùng..
  • Nhanh nhanh, thu dọn đồ đạc.
  • Sếp à, anh không định suy nghĩ coi đi đâu?
  • Không được! Năn nỉ từ hồi nào đến giờ mới được đồng ý..Em đồng ý không chừng ông trời cũng mừng..mà đổ mưa đó! Nhanh lên trước khi mưa tới.

Mộc Nhân nói nghe rất bỡn cợt nhưng khuôn mặt khẩn trương, không hiểu có phải thật sự phấn kích đến vậy. Sau đó ông sếp ham vui cười thật tươi nhìn Tiểu Hồng với sự mãn nguyện. Đã làm việc chung hơn mấy tháng nay, kiểu cười này vẫn còn quá mới mẻ với cô. Giống như ngày nào cũng thấy bầu trời xanh đẹp nhưng mỗi lần thấy đều không kềm được sự thích thú. Nụ cười đó, mỗi ngày một chút trở nên ý nghĩa hơn với Tiểu Hồng. Dù sao sếp đã lên tiếng đến vậy, cô đành bỏ vào vali những bộ đồ thích hợp rồi đứng đợi tài xế.

(Đọc tiếp)

387. Những ngôi sao tìm đến nhau (3,4)

CHƯƠNG 3: TÔI TÊN TỰ.

Quán bar nằm trong lòng con hẻm, lọt giữa không gian nhỏ xíu. Tiểu Ngư ngồi cạnh Tiểu Dương, không nói nhiều, chỉ lặng lẽ uống hết phần nước của mình.

  • Thích quà của chị không?
  • Quà nào? Đồ ăn thì dĩ nhiên em thích rồi.
  • Cô có bao giờ chê đồ ăn. Cái quà kia thì sao?
  • Haaizz
  • Gì vậy chị ba nhà tui?
  • Cho em cái này để làm gì. Chị biết là em mơ mộng, 1000 cái dream catcher chưa chắc chụp kịp cho em.
  • Thì chụp được cái nào hay cái đó.
  • Có một cái em muốn nhất, chị giúp em đi.
  • Sao?

Tiểu Dương nhấp môi ly Cosmos đỏ hồng hào nhấp nháy ánh đèn cầu vồng. Đôi mắt to dài như mắt phượng của cô khép hờ hững, đường chì kẽ kéo thật xa một sự lơ đãng đầy háo thắng.

  • Chị biết còn hỏi?
  • Em cũng biết là chị không giúp em được mà.
  • Em chán lắm rồi đó. Em nói cho chị biết! Tại sao chị và chị Hồng cứ như vậy hả? Việc sai đã sai rồi bây giờ im lặng tức là tiếp tục sai. Làm cho nó đúng đi mà!
  • Tiểu Ngư ai sai thì người đó sửa chứ.
  • Chị có bao giờ thấy mình sai hả? Chị lúc nào cũng phải chiến đấu tới cùng…
  • Còn em thì bao giờ cũng tránh né tới cùng.
  • Tránh nè thì sao. Nếu thiên hạ cũng chiến đấu như chị thì sẽ không có hòa bình đâu.
  • Em có biết câu hai tay mới vỗ nên tiếng không?
  • Em biết là cãi không lại chị, nhưng nếu hai tay vỗ nên tiếng thì cũng phải hai tay mới đầu hàng được mà.
  • Tiểu Ngư không hiểu! Em uống hết đi rồi mình về. Chị buồn ngủ rồi.
  • Haaizzz (icon khổ sở)
  • Em vừa nói vừa ra tay hen.
  • Hah?

Tiểu Dương đưa ngón tay trắng muốt có màu son đỏ chót điểm chỉ phía xa kia. Tiểu Hồng đứng ngược lại với họ hướng ấy. Cô không có gì gây thu hút ánh nhìn, nếu không phải vì đã quen nhau, vì suốt năm cấp 3 từng nhìn nhau đi cạnh nhau, TIểu Dương chắc cũng chẳng nhận ra Tiểu Hồng dễ dàng vậy.

  • Ủa? Ý trời rồi, em đâu có kêu chỉ ra đây.
  • À, ý trời, để coi ý trời đưa tới đâu nha.

Trước khi Tiểu Ngư kịp ra tay, Tiểu Dương đã đưa dấu hiệu gây chú ý cho cô bạn đằng xa. Từ phía này rõ ràng đã kịp thấy bàn tay ai đưa lên. Ngược đèn nên phải nheo mắt mới kịp bắt gặp gương mặt ấy. Tiểu Hồng tiến về phía đó.

(Đọc tiếp)