389. Những ngôi sao tìm đến nhau (7- hết)

CHƯƠNG 7: MỘT BUỔI DẠO CHƠI

  • Đi chơi đi?
  • Không.
  • Đi uống cà phê?
  • Không?
  • Tiểu Hồng à..
  • Anh là sếp sao cứ dụ dỗ nhân viên đi chơi vậy?!!

Mộc Nhân chép miệng định ca cẩm gì đó nhưng cuối cùng lại khoanh tay ngồi cười. Cũng không biết phải trả lời câu hỏi nhân viên mẫn cán khó chịu như thế nào. Tiểu Hồng là người chần chừ tham dự dự án, nhưng một khi bắt đầu thì cô ấy lại là người thành tâm hơn ai hết. Thật ra vì cái tính cầu toàn. Lúc này vẫn còn trong bản thảo tìm kiếm cách để thể hiện tác phẩm. Tiểu Hồng không hài lòng với những đề nghị của các bạn cùng team mà ngay cả chính đề nghị của mình đưa lên cũng bị bản thân tìm ra chỗ yếu. Ngày nào cũng họp hành, họp hành đến độ Mộc Nhân tự nhiên muốn từ chức ăn lương thư ký quèn của Bình Bình rồi đẩy cô lên thế thân.

Không phải anh thiếu nghiêm túc hay lười biếng. Dự án này với anh rất quan trọng, đã nói đi nói lại nhiều lần với bản thân và cả đội. Nhưng Mộc Nhân..ham vui. Ham vui của một đứa trẻ thì chỉ gói gọn việc nó trốn học đi chơi. Ham vui của một ông sếp lớn lại phức tạp hơn. Anh nói trừ khi liên quan đến những báo cáo con số đường lối công ty, sẵn sàng ngồi thâu đêm suốt sáng để đi đến cùng. Còn công việc đòi hỏi sự sáng tạo tìm kiếm ý tưởng, Mộc Nhân không tài nào chống cự được với sự kỹ tính, luôn muốn hoàn hảo nhất của Tiểu Hồng. Mặc dù cô từ đầu đã chứng mình sự kiên nhẫn dành cho ông sếp, nhưng hôm nay trời không quá nắng, có chút mát mẻ tinh khôi, những bông hoa có lẽ rất đẹp.

  • Uh
  • Uh? Em chịu đi rồi hả?
  • Đi đâu đó một chút cũng tốt, dù sao cũng vẫn đâm đầu vào đường cùng..
  • Nhanh nhanh, thu dọn đồ đạc.
  • Sếp à, anh không định suy nghĩ coi đi đâu?
  • Không được! Năn nỉ từ hồi nào đến giờ mới được đồng ý..Em đồng ý không chừng ông trời cũng mừng..mà đổ mưa đó! Nhanh lên trước khi mưa tới.

Mộc Nhân nói nghe rất bỡn cợt nhưng khuôn mặt khẩn trương, không hiểu có phải thật sự phấn kích đến vậy. Sau đó ông sếp ham vui cười thật tươi nhìn Tiểu Hồng với sự mãn nguyện. Đã làm việc chung hơn mấy tháng nay, kiểu cười này vẫn còn quá mới mẻ với cô. Giống như ngày nào cũng thấy bầu trời xanh đẹp nhưng mỗi lần thấy đều không kềm được sự thích thú. Nụ cười đó, mỗi ngày một chút trở nên ý nghĩa hơn với Tiểu Hồng. Dù sao sếp đã lên tiếng đến vậy, cô đành bỏ vào vali những bộ đồ thích hợp rồi đứng đợi tài xế.

(Đọc tiếp)

Advertisements

Những ngôi sao tìm đến nhau

Bạch Dương : cả đời đều là nóng vội.

Xử Nữ : cả đời đều là đang chuẩn bị.

Nhân Mã : cả đời đều là chơi với chơi.

BảovBình : cả đời đều là dệt mộng.

Song Ngư : cả đời đều không biết làm cái gì …

CHƯƠNG 1 : THÁNG SÁU TRỜI MƯA

Tiểu Ngư thò đầu ra khỏi balcony. Cô nhìn những cơn mưa, thật ra chỉ có một cơn mưa rỉ rả từ hồi 4h sáng đến tận bây giờ vẫn còn mát rượi khung sắt cửa sổ. Trời u ám nặng nề sa đà vào những nóc nhà thành phố, lòng của Tiểu Ngư thì như có một quả bóng bay, không phải một mà là cả chùm bong bóng đủ màu sắc, cột nơ níu tâm hồn cô lên tới tận trên cao kia. Như ngôi nhà trong film họa hình UP! Trên đời này còn gì đẹp bằng chuyển mưa, tâm tình còn gì phấn khởi hơn khi được sống dưới cảnh mát mẻ âm u.

-Dậy sớm quá vậy?

-Đâu..

-À, mới ngủ dậy giả bộ đưa mặt ra ngắm cảnh phải không?

-Ai giả bộ. Ngắm thiệt mà.

-Trời mưa ngủ ngon thì ngủ đi nhiều chuyện quá.

Tiểu Hồng ngáp một cái rồi từ tốn đi pha ly cà phê. Hết gói cà phê 1/3 nước sôi, trong cái ly nhỏ màu xanh lam có vài bông hoa nhã nhạn dưới đáy, cánh hoa vươn lên thành ly. Rồi Tiểu Hồng dùng chiếc thìa bạc kiêu kỳ khác biệt của mình xoay vòng vòng cà phê sủi bọt. Cái gì cũng phải đẹp, phải rực rỡ, cho dù là..cà phê rẻ tiền làm tại nhà.

-Nếu là cà phê khỏi pha dùm em nha.

-Buổi sáng chị uống cà phê không uống thứ khác.

-Tối qua chị lại ngủ không được hả?

-Làm cho xong project.

-Chỉ vậy thôi hả?

-Nhận được mail của bên công ty D

-Rồi sao?

-Thay đồ đi làm đi. Trễ rồi đó.

Tiểu Ngư không nói nữa mặc dù biết là người kia đã đánh trống lãng rất dở. Ở chung nhà lâu như vậy có muốn tránh né nhau khó lắm, xấu đẹp đều biết. Chính vì biết nên Tiểu Ngư đưa mặt ra cho trận mưa dầm thoáng qua một chút nữa rồi tự về phòng chuẩn bị đi làm.

Căn phòng đột nhiên im lặng, tiếng mưa rỉ rả lần hồi ban đầu nhỏ dần sau lại lớn lên bất ngờ. Tiểu Hồng ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, chân duỗi thẳng ngắm nhìn ngoài kia bàng bạc nước. Mưa một chút đúng là dễ chịu thật có điều mưa không đủ làm lý do cho Tiểu Hồng “rần rần bấn loạn” như Tiểu Ngư. Tiểu Hồng cũng ít khi bấn loạn mà. Tối qua xong được một project bấm send gửi cho khách hàng chỉ thấy trong lòng nhẹ đi đôi chút. Nếu là Tiểu Ngư, trong lúc đêm mưa gió thế này, chắc nó đã múa hát khua chiêng. Nếu là Tiểu Dương chắc lại lao đầu ra đường thâu đêm suốt sáng. Lâu rồi không nghe tin gì của Tiểu Dương. Tránh né nhau mãi lại khiến cho trong lòng hình như mong ngóng hơn. Cũng 3 năm mà con người kiêu căng của Tiểu Dương và cái mụ đàn bà khô khan bảo thủ này không nhìn được mặt nhau. Chỉ có Tiểu Ngư sau năm đầu khổ sở làm người đưa tin hàn gắn. Ngày ngày lén lút đi chơi với Tiểu Dương im re không dám nói rồi lại ngồi nhà nấu ăn với Tiểu Hồng. Sau đó Tiểu Ngư đâm chán, con người nó vậy đó. Lòng tốt thì bao la nhưng cũng có thời hạn lắm. Tế nhị thì vô cùng nhưng cũng có giới hạn. Mấy năm sau Tiểu Ngư mặc kệ. Ngư nói, em không muốn làm con ruồi cho hai chị người trâu người bò nữa. Em chỉ có hai người bạn ở đây mà hai người đánh nhau thì mất bạn chứ em không đồng ý để mất bạn của em đâu.

(Đọc tiếp)