Một chuyện rất buồn

Cô lấy ngón tay kéo khẽ tấm màn cửa.

Nắng đã vàng úa hết những chiếc lá non đang leo nhẫn nại trên balcony.

Chiều rồi đó.

Thời gian lúc bên anh khi nhanh khi chậm. Chẳng hạn như có những buổi trưa dài thật dài nằm trên sàn gạch mát lạnh, cô đọc sách cạnh anh, chỉ nghe tiếng thở của nhau. Vậy rồi cũng có lúc loay hoay một tiếng, hai tiếng, nhanh thật nhanh với những mẩu truyện trò ngắn như mục truyện cười thư giãn bằng bàn tay trên các cột báo. Nói chung cô nhận ra rằng ở bên anh không có gì là tuyệt đối, như thế này và như thế khác, chỉ trừ có cảm giác của cô thì luôn nhất quán: sự bất an. Nó giống như cuộn len đã bị tách mối chỉ từ từ lăn đi vô định, xoay nhè nhẹ, vo tròn rối rít, chầm chậm nhưng chớp mắt đã không còn phân định được đâu là đầu là cuối. Thường thì cô sẽ hít thở sâu để nhận ra những thứ còn lại ở anh mà cô cần như sự ấm áp, sự gần gũi quen thuộc sự che chở và không cô đơn. Hoặc có khi cô lẳng lặng giữa đêm ôm mớ gối mền ra phòng khách ngủ một mình, bỏ anh và bất an bên trong cánh cửa kia.

Phụ nữ thường không chấp nhận được dễ dàng những bất an, nó làm họ thấp thỏm, bụng quặn lại và dây thần kinh như mặt trống gõ gạc liên hồi. Nhưng cô lại chọn nó, chọn một căn bệnh nan y không cần chữa trị.

Chiều rồi cũng trôi xuống theo mặt trời. Cô mở cửa tủ lạnh chuẩn bị món ăn đã nghĩ sẵn trong đầu. Trong lúc loay hoay kịp nhìn thấy mớ rau lá xông trị cảm nằm ngăn mát. Cô chưa bao giờ tin vào những kiểu trị bệnh này. Có lẽ ảnh hưởng gia đình. Cô cho rằng hoặc là đi gặp bác sỹ hoặc cứ để vậy rồi cơn cảm cúm cũng qua. Cả tuần nay anh than thở bị cảm lạnh. Cô để anh than thở, mua thêm vài viên C đưa anh uống, mua thêm chút đồ bổ cho bữa cơm. Nhưng không mua lá xông. Mớ lá này của cô gái nào đó tặng anh. Nó được đem đến tận nhà buộc trong mớ giấy báo màu vàng nhìn cũng rất tao nhã như người ta tặng hoa tỏ tình nhau. Tặng lá xông thì chẳng có gì là tỏ tình hay kỳ vọng. Đơn thuần một sự quan tâm của những người đã thân thuộc nhau. Cô gái ấy có lẽ là người bạn gái cũ quay lại hay bạn gái mới, một người vẫn còn cần nhiều những lần cho tặng sự quan tâm để trở nên gần gũi hơn. Phụ nữ không cho đi điều gì một cách vô ý. Họ cho thời gian, cho thân thể, cho yêu thương, cho muộn phiền để đổi lấy người đàn ông, còn việc anh ta hữu dụng như thế nào với đời sống thì tùy theo phụ nữ ấy: tiền hay tình hay tuổi trẻ, địa vị. Anh chẳng có gì nhiều trong hạng mục đó. Thậm chí tình yêu anh cũng không rõ. Anh không biết yêu, anh biết chiều chuộng hay đón nhận chiều chuộng, nhưng yêu với cả sự sáo rỗng lẫn xa cao của nó thì anh không biết. Chẳng hạn như với cô.

Cô cầm mớ lá xông trên tay nghĩ đến số phận của nó sau vài ba ngày nằm giữa đống rác tòa nhà, rồi thẫn thờ đôi chút. Nó thì khác gì với bữa cơm cô đon đả? Với những viên C sủi bọt hay cái chạm tay xem nóng lạnh. Có chăng là sự hiện diện của cô khiến những động thái kia ít bị bỏ rơi. Mà cô có thể hiển diện xung quanh anh cả đời sao? Nghĩ đến đây cô lại nấu nồi nước, để lửa nhỏ, rửa sạch mớ lá kia rồi google cách nấu.

  • Em nấu gì đó?
  • Nước xông cho anh, anh đi vào nhà tắm đi rồi…
  • Rồi sao?
  • Em cũng không biết xông thế nào. Anh tự tìm hiểu rồi giải quyết nó cho xong lẹ ăn cơm.

30 phút sau anh trở ra khuôn mặt có vẻ thư thái. Cô ngồi bên cạnh mâm cơm họ cùng ăn và cô dặn anh chậm rãi thôi cho nó tốt. Khi anh gác đũa vừa xong cô cũng lục đục thu dọn chén

  • Cái đó ai mua cho anh?
  • Cái nào em?
  • Mớ lá kia. Chắc không phải anh tự mua rồi.
  • Ừ. Anh không tự mua.

Anh nói xong thì chuyển qua remote tivi chọn kênh. Cô chẳng hối anh trả lời câu hỏi cũng chẳng buồn lặp lại làm gì câu hỏi ấy. Vì anh nghe rất rõ, và anh cũng rất rõ cô không trông đợi thông tin mới gì từ anh.

Anh ngủ sớm, 11h đã bắt đầu thở đều đặn, thi thoảng giật mình rồi lại chìm vào giấc ngủ mới. Hồi mới quen cô ngủ cạnh hay loay hoay làm anh giật mình nhiều. Sau dần cô tập nằm im lặng, như một chiếc gối ôm nhỏ nhỏ, bởi vậy đêm nào cũng phải rất lâu sau cô mới ngủ được, thường là rạng sáng. Đêm nay cũng vậy. Cô nằm im thở theo nhịp của mình, tay chân buồn bã muốn loay hoay như thói quen ngủ chộn rộn của bản thân. Nhưng anh sẽ thức, và cô đã biết vậy từ bao năm trước. Bao năm trước cũng tự tập thói quen nằm im như chiếc gối nhỏ. Trong phòng hôm nay lại có con dế kêu lích rich. Bữa trước tìm thấy một con dế trong mớ cây trồng ngoài balcony, cô mang nó vào trong cho lên hộp giấy. Hôm nay chắc vô ý không coi qua nên con dế hay sao lại xổng vào trong phòng. Tiếng của nó rất nhộn và…ồn. Thật ra ở giữa đêm cô tịch mọi tiếng động đều ồn, không có sự tha thiết ý tứ nào. Con dế làm cô khó chịu vì nó khiến cô mất kiên nhẫn: chừng nào thì nó im đi, chừng nào nó ra khỏi phòng, chừng nào đêm sẽ hết, chừng nào…Những ngón tay cô cứ ngứa ran lên theo tiếng dế. Sau cùng chịu không nổi cô lặng lẽ từ tại ngồi nhỏm dậy bước xuống giường kiếm tìm nó, loay hoay sao nhận ra điện thoại anh nằm trên mặt sàn nhà. Cô biết số code của điện thoại anh, ngày tháng năm sinh vậy thôi. Nhưng cô chưa từng thử xem qua, vì cô là một kẻ yếu đuối không chịu nổi những đau buồn. Cô đã đánh cược nó bằng mọi bất an nhạy cảm của người đàn bà khi yêu. Tiếng dế rề lên lích chích, cô đột nhiên chồm ra phía điện thoại mở code và đọc ngấu nghiến giống một kẻ lâu ngày bỏ đói vừa thấy miếng ăn.

“Ai nấu nước xông cho anh, anh chắc làm gì biêt nấu”

“Uh anh đâu biết mấy cái đó”

“Ai nấu vậy?”

“Em họ dưới quê lên ghé ở ké vài ngày, nó nấu dùm anh”

Cô nhớ có lần anh chọc gì khiến cô giận dữ lắm. Anh lo lắng nhìn và chờ đợi phản ứng, nhưng cô không phá hủy một món đồ nào, cũng không chảy một giọt nước mắt hay cắn bật máu môi mình. Bàn tay cô chỉ run. Nó là chỗ duy nhất trên cơ thể cô khiến anh nhận ra sự chấn động.

Bây giờ tay cô vừa lạnh vừa run.

Cô đếm: năm đầu tiên gặp anh là 19 tuổi, đã mua cho anh được 10 món quà sinh nhật. Mỗi năm một món, đã được cô đi mua và lựa chọn kỹ, có khi anh thích, có khi không nhưng đều sử dụng chúng.

Cô lại đếm: số lần anh kể cô nghe về cuộc đời mình, về những giấc mơ.

Bàn tay bớt lạnh, nhưng run rẩy. Cô nhớ ra anh từng nói trước kia, em là người rất đặc biệt của anh, anh không dấu em việc gì. Và điều đó khiến cô hạnh phúc đủ cho những đêm bất an dài dẳng. Hóa ra cô chưa kịp nhận thấy, vì cô đặc biệt vậy, họ chẳng thề nào biết cô là ai của đời anh.

 

 

 

 

Advertisements

Chia tay

12h đêm cô gọi điện thoại, anh nói đang đi coi lễ hội với bạn ngoài đường. 12.30 anh nói sắp về.
Cô đi ngủ, nằm ôm con thơm mùi tóc trẻ nhỏ. Trong giấc ngủ cũng đì đùng tiếng pháo hoa, nhập nhòe ánh sáng lễ hội.

Hôm sau người lớn đi làm, trẻ nhỏ đi học. Rồi trong lúc làm việc cô nhận được tin từ người khác, tối qua anh ghé nhà trọ X. Dĩ nhiên không có lễ hội nào trong nhà trọ khu vực đó.

Tối về hỏi anh, thấy giọng mình cũng còn bình tĩnh, những năm tháng vợ chồng, yêu thương hẹn hò, vo tròn lại thành sự bình tĩnh không thanh âm

-Tối qua anh không đi lễ hội phải không?

-Ai nói em? Tối ngày cứ nghe người ta đồn bậy.

Hai tháng sau họ ly dị. Ở tòa anh không có gì biện minh, tòa xử phần nuôi dạy con, trợ cấp con thế nào anh cũng một mực đồng ý. Họ về nhà , im lặng tìm thấy một góc trống một mình. Căn nhà nhỏ vậy mà vẫn tìm ra chỗ trống trơn. Đứa nhỏ được gửi lên nhà ngoại. Cuối cùng, như cách đây 2 tháng, cô lại một lần nữa nuốt hết mọi thứ, trấn tĩnh hỏi anh.

-Tại sao?

-Anh không biết.

-Vẫn cô gái cách đây 2 tháng anh gặp tại quán trọ kia?

-Uhm

-Cô ấy có gì hơn em?

Một lời ôm hết tự tôn tự kiêu tự hãnh vào trong, như ôm hết kim châm dao nhọn

-Cô ấy..trẻ, yêu anh, chiều anh.

Anh nói rồi mở cửa bỏ ra ngoài bảo đi đâu đó. Vẫn còn phải ngủ lại nhà vài đêm vi việc chuyển nhà cần thời gian. Cô ở lại ngồi xuống cũng dở, đứng lên cũng dở. Cảm giác bị bỏ rơi là vậy sao. Tiếp tục không thể, chấp nhận không thể. Cứ loay hoay ở chỗ mình đang đứng, lại tự hỏi tại sao. Tại sao để làm gì. Tuổi xuân qua nhanh, tay đã khô cằn, ngực cũng biến mất mãi mãi trong phiền muộn bận rộn con cái, tóc đã xơ đi.

Thì cô ấy còn trẻ.

Nên họ chia tay.

Ăn trưa văn phòng

Tòa nhà văn phòng có hai dãy cách nhau một lối đi nhỏ, mỗi tầng lầu một văn phòng. Văn phòng của Phong nằm dãy bên phải. Trưa nào anh cũng xuống lầu đi ăn, tức là băng qua lối đi, hướng về phía canteen nằm ngay dưới dãy lầu kia. Phong thấy Vân rất nhiều lần, có lẽ cô ấy cùng giờ nghỉ trưa và cùng lười đi ra ngoài để đến quán nào đấy chờ chực vội vàng cho buổi trưa, cũng muốn ngồi thở ra từ tại ăn một tô bún bò vừa có vị phở vị hủ tiếu nhưng không cần vội vàng.

Vân không còn trẻ, phải độ từ ba mươi trở lên, gương mặt nhỏ, dáng người hơi gầy gò thanh thanh làm tuổi tác không trở nên nặng nề. Vân thay đổi kiểu tóc khá thường xuyên, lúc dài lúc ngắn, lúc hơi nâu đỏ đỏ lúc ánh tim tím. Cô thường hay cúi mặt lúc đi. Phong biết tên cô cũng vì vậy. Hôm đó Phong đẩy cửa hơi vội vào cantin vô tình làm cửa va phải đầu cô phía kia, cô cuối xuống ui da một tiếng. Phong muốn xin lỗi nên phản ứng đầu tiên là nhìn vào bảng tên để tìm chủ ngữ cho câu xin lỗi của mình

-Xin lỗi Vân, tôi không thấy.

Vân ngước nhìn anh. Đôi mắt cô cũng không có gì xuất sắc, sáng hơn một chút và đang xoay xoáy về phía lối đi

-Xin lỗi..tôi quen anh?

-À không, bảng tên…

Rồi Vân cuối đầu đi tiếp, cái câu xin lỗi ban nãy cũng trợt mất ra khỏi đoạn hội thoại ấy. Nhưng Phong có được tên cô gái làm anh chú ý. Đàn ông chú ý đến phụ nữ việc gì? Hai mươi tuổi thì thích những cô mông ngực đầy đặn căng phồng ra dưới quần áo. Hai mươi lăm tuổi thích những cô mông ngực đầy đặn căn phồng ra dưới quần áo, có thể thêm chút yêu sách về tóc về nụ cười. Ba mươi tuổi thích những cô mông ngực đầy đặc căn phồng ra dưới quần áo, có thể thêm chút yêu sách về màu son, cách đứng ngồi ăn uống. Bốn mươi tuổi cũng sẽ vậy.

Nhưng nếu đó là người phụ nữ mà hầu như mọi giờ nghỉ trưa đều đụng mặt thì dù cho mông ngực không có gì đáng chú ý cũng để tâm. Sự lặp lại, sự trùng hợp, sự tình cờ giống như chất dung môi nó đưa dẫn đến nhiều ý niệm khác. Chẳng hạn như thử tìm ra cái tên, hay đoán giọng nói. Dù sao Vân đã là Vân. Và Phong thì vẫn cùng cô ăn trưa một cách lặng lẽ ở quán canteen đó.

Đầu quý ba của năm tòa nhà kêu sẽ phải làm chút việc bảo trì, đó bao gồm sơn lại quán canteen và nghe đâu mở nó rộng ra hơn để có thêm cửa hàng tạp hóa bên trong. Dù sao quán đóng cửa cho đến qua Tết. Những kẻ vốn đã nghiện sự lười ra đường và tô bún bò tùm lum vị như Phong đột nhiên giật mình, bắt đầu suy nghĩ đến trăn trở bọn nhân viên chức đi làm “Trưa nay mình ăn gì” Nhưng Phong còn hơn vậy, anh tự hỏi “Trưa nay Vân ăn gì?” Hôm đầu tiên phải ra ngoài, Phong lững thững đút tay vào quần đi về phía cổng, nhìn cái nắng kinh khủng của thành phố càng lúc càng bụi bặm, Phong đưa tay mệt mỏi như nhắm chừng đoạn đường bao xa để tới quán cơm văn phòng vừa được giới thiệu. Cũng hay lúc đó lại thấy Vân. Vân đứng phía mép kia của cổng tòa nhà, có vẻ hơi dựa người vào bức tường bên cạnh, thân hình mỏng mảnh trong bộ áo đầm nhè nhẹ màu sắc, Phong hình như nghe được tiếng thở dài của Vân. Giống như là anh đang ở cạnh cô rất gần, cách có ngón tay nhỏ, hay phía sau lưng cô để có thể thấy tấm lưng lên xuống nhịp thở ngao ngán.

Phong đã ba mươi lăm tuổi, vừa ly dị một cuộc tình rất dài hơi. Dài đến độ chia tay xong việc đầu tiên anh làm cũng là thở ra nhẹ nhàng. Tình yêu từ lúc nào trở thành một tảng đá nặng như vậy, đè hết mọi tâm can. Lúc giận nhau cũng nói vì yêu, lúc làm nhau đau khổ cũng vì yêu, thậm chí lúc chán chường nhau cũng vì yêu. Mười năm vì yêu đã khiến cơ thể cứng đờ người ra chống chọi sức nặng của hai chữ đó, đến lúc buông bỏ được chưa kịp khóc đã thở dài một tiếng “qua rồi” Sau khi ly dị cuộc tình Phong lang thang đủ chỗ, lên núi, băng rừng, có lúc chỉ qua lại trăm vòng ở Sài Gòn. Người ta nói Phong buồn nên đi. Phong tự kiểm tra lại mình không hẳn vì nỗi buồn, mà vì nguồn năng lượng trong cơ thể vốn bấy lâu nay được dùng để chống chọi lại mối quan hệ ấy, hôm nay trở lại dạt dào, phải kiếm cách để đốt cháy chúng. Những chuyến đi càng lúc càng trở nên khắc nghiệt như thử thách tuổi tác lẫn sự chịu đựng cơ thể. Sau chuyến đi gần cuối suýt nữa thì gãy mất cái chân, Phong quay về xin làm ở công ty mới, nơi mà người ta không nghĩ kiểu tóc anh vừa cắt cũng bởi vì cuộc tình cũ kia.

Tóm lại Phong không tò mò về người phụ nữ này theo kiểu cần một kẻ đưa đón. Anh đang an ổn với cái ghế trống sau xe mình. Nhưng, bởi vì đã thấy cô ta đi lại cùng giờ cùng thời điểm bao nhiêu ngày qua, tự cảm giác cũng có chút trách nhiệm hỏi thăm.

-Vân không biết đi ăn trưa ở đâu hả?

-.tôi không biết. Nhân tiện anh có mối quan hệ tốt với sếp anh không?

-Sếp tôi? Tại sao?

-Nếu có, anh góp ý với ông ấy dùm tôi, làm bảng tên nhân viên lớn lên chút

-..

-Tôi bị cận nhưng không mang kính.

Phong mỉm cười, thật ra trong lòng anh đang cười rất to, nhưng vẫn chỉ nhã nhặn mỉm cười chút đỉnh. Vân thật bình thường nhỏ bé đến độ không bao giờ anh tưởng tượng đoạn hội thoại dí dỏm kia có thể đến từ cô.

-Tôi tên Phong. Ngày mai tôi sẽ kêu thư ký làm bảng tên lớn ra.

-Ồ anh là sếp.

-Sếp nhỏ, nhưng đủ để thay đổi cỡ chữ bảng tên.

-Anh ăn trưa?

-Đúng ra là vậy, có điều uhmm..

-Ăn ở đâu ha?

-Uh ăn ở đâu? Mà chắc cô biết chứ? Mấy cô nhân viên nữ thường rất giỏi mục này?

-Mấy cô nhân viên nữ của anh không giỏi sao? Họ chắc cũng nói với anh tên vài chục quán ăn rồi chứ?

Chính xác thì không phải sự dí dỏm làm anh ngạc nhiên, mà sự bạo dạn, đi tới cùng không né tránh này nó hoàn toàn ngược với ánh mắt Vân luôn lùi đi trước sự để ý người khác.

-Đi tôi chở cô đi đến quán kia.

Vân ngồi trên xe Phong rất vừa vặn. Việc này cũng làm anh thấy kỳ lạ. Xe của anh là loại phân khối lớn. Năm đó thay vì để dành tiền làm đám cưới anh mua cái xe motor phân khối lớn cho dân đua. Cãi nhau một trận, lần sau cãi nhau việc khác vẫn lôi cái xe ra. Dù sao đây là loại xe rất làm khó người đằng sau, đặc biệt phụ nữ và đặc biệt phụ nữ không quen thân. Dáng xe ép người ta khi lên phải nắm lấy bàn tay người đàn ông phía trước để đến được yên, khi ngồi phải ngã cả người gần như không có khả năng chống chọi với những đụng chạm gần gũi. Vân cũng nắm tay anh để có thể leo lên yên, nhưng bàn tay cô cứ bình tĩnh đặt lên cánh tay anh, giống như nó đã làm việc này mười lần, trăm lần trước đó. Cô loay hoay chừng vài giây với mũ bảo hiểm rồi lên tiếng đã sẵn sàng. Vân đặt hai cánh tay lên vai người lái, rồi tựa hết sức nặng cơ thể mình lên hai cánh tay bắt chéo ấy, tương tự khi người ta năm trên giường chống tay đọc sách.

Phong không thể chờ đến khi món ăn được bưng ra

-Vân có quen ai lái motor khác hah?

-Xin lỗi…

-À..thì tại thấy ngồi xe chuyên nghiệp quá nên tôi hỏi cho biết, cũng muốn quen vài người lái loại xe này lâu lâu rủ đi chơi…

-Ồ, không, tôi không quen. Mà cũng đâu có gì nghiêm trọng vậy, ngồi xe motor thôi mà

Đúng là không có gì nghiêm trọng, chẳng hiểu sao anh cứ thắc mắc việc tủn mủn vô duyên vậy, lại còn làm ra vẻ như nó rất to tát. Thật ra mọi thứ ở Vân đều tủn mủn bình thường, và anh vẫn tiếp tục để ý tò mò mặc dù hormone mạch máu cho anh biết đây không phải là thứ tình cảm tình yêu tình dục gì. Anh chỉ tò mò, vậy thôi.

-Vân làm ở đây lâu chưa?

-Cũng khá lâu chắc trước Phong.

-Biết tôi làm khi nào mà trước với sau?

-Phong vào công ty này ngày 15/2

—-

-Tôi chia tay ngày ấy.

-Đúng là ngày đi làm đầu tiên của tôi 15/2 Nhưng không lẽ Vân nhớ hết mọi sự kiện diễn ra ngày hôm đó?

-Gần như. Tôi nhớ anh mặc áo màu xanh dương nhạt, quần tây xám, anh ngồi chung bàn với cô gái mặc áo dài xanh ngọc có viền cổ. Hai người không quen nhau chỉ vì hết chỗ nên ghép bàn, mạnh ai đó ăn. Cô ta ăn xong trước anh.

-Chà…

-Đừng lo, tôi không phải người lập dị kỳ quái. Tôi chỉ nhớ được sự việc hôm ấy rõ. Chắc để quên đi cảm giác bản thân hôm đó, não tôi tập trung nhớ sự kiện xảy ra bên ngoài

Món ăn được dọn ra, những món cơm văn phòng thấy nhiều trên các trang quảng cáo Facebook hay tờ rơi. Cả hai mạnh ai đó ăn. Thông thường trong các cuộc gặp mặt người lạ anh vẫn rất ngại cái khoản trống thiếu thanh âm. Nó tạo ra sự ngượng ngùng bối rối đôi bên. Nhưng lúc này anh lại cảm thấy sự im lặng của họ rất dễ chịu. Không đòi hỏi một kỳ công nào để khỏa lấp, sự im lặng trở nên thân thuộc hay đúng hơn là cô gái này rất thân thuộc, không cần đến việc hỏi số điện thoại hay sở thích thói quen. Cô ấy giống như đã xuất hiện rất lâu cạnh anh, mất tích và gặp lại.

Những bữa trưa sau họ thay phiên, khi thì địa chỉ của cô gợi ý, khi địa chỉ anh tìm thấy trên internet. Đôi lúc họ đi bộ sang bên đường, thỉnh thoảng lại ngồi lên chiếc motor cao nhỏng ấy. Chuyện trò họ trao đổi cũng bình thường giống như kiểu qua ngày. Việc này việc kia. Vẫn chưa một lần hỏi số điện thoại. Có hôm Phong bận họp dài không biết làm sao nhắn cô để khỏi phải đợi nhưng rồi tự nhủ chắc cô chẳng đợi đâu, cô sẽ tự tìm cách đi ăn trưa. Đó là điều anh thích ở những hẹn hò của họ (nếu có thể gọi chúng là hẹn hò) Không ai chờ đợi người kia làm gì. Vân có thể 1 tuần không xuất hiện đi ăn trưa Phong vẫn chẳng có bổn phẩn phải lo. Còn khi anh kẹt không ra được bữa trưa cũng chẳng phải hoảng hốt tìm cách liên lạc. Họ sống cuộc đời mình gặp nhau ở buổi cơm giữa ngày. Họ lựa chọn cách chia sẻ đời mình cho người kia. Như Phong biết Vân chia tay năm ấy, không có gì dằn vặt  dầy dưa. Vân biết Phong độc thân nhưng chưa từng nghĩ đến kết hôn, bởi vì nó làm anh thấy thật xa lạ, việc hai người phải ở cùng nhau cả đời, trong khi bản thân anh còn chán mình thì làm sao ai đó có thể sống chung mà không chán bỏ anh vào ngày nọ.

Quý ba của năm đầu tiên đi qua rất chật vật với nhiều việc chất chồng kèm theo các buổi liên hoan tất niên mời mọc nhau. Ngày cuối cùng tháng mười hai, ra khỏi phòng làm việc cuối cùng, tắt ngọn đèn cuối cùng trong văn phòng, Phong cảm giác mình vừa bước qua một ngưỡng quan trọng của cuộc đời. Cái ngưỡng của khả năng chịu đựng cô đơn. Chỉ cách đây một năm anh còn cho rằng mình là một kẻ yểm thế đối với cảm giác này, cho nên hết lần này lần khác quay lại đeo bám người tình cũ, không màn đến việc ai đúng sai, không màn đến việc tình cảm bấy giờ đã như một vết ảnh màu phai. Vì anh không chịu nổi những lúc trống trải chỉ muốn đâm đầu xuống con phố nào đó cho não đập nát bét lòng đường. Vậy mà cũng làm được ba trăm sáu mươi lăm ngày như thế. Ban đầu không cảm giác gì, rồi dồn dập mớ bòng bong tự vấn, rồi lơ lửng trôi và cuối cùng đã làm được những ngày đứng yên lành trên đôi chân mình. Nếu cách đây một năm trong lúc chia tay cãi vả người tình mà Vân xuất hiện có lẽ anh đã không ngần ngại tấn công để ngấu nghiến cô trên giường mà tìm cách quên đi sự lẻ loi của thứ dục vọng lẫn tình cảm cần khỏa lấp. Đến đoạn này thì đột nhiên thấy dáng Vân ngoài cửa. Cô ấy chưa bao giờ về trễ, như Vân từng nói trong buổi cơm trưa, cô không thích việc ở lại văn phòng làm thêm giờ. Dù hết hay không hết việc cô cũng sẽ về lúc tan ca, mặc cho kẹt xe hay trời mưa.

-Vân chưa về?

-Tăng ca.

-À ha! Tôi đã nói không thể tránh…

-Ừ mà lúc đó Vân cũng đâu phản đối nhận xét của anh. Không cần khoái chí vậy.

-Vân thiệt biết cách làm người khác mất vui.

-Khả năng thiên phú đó.

Rồi cô cười. Vân có nhiều kiểu cười, cười lúc ngượng ngập xin lỗi người lạ, cười lúc xin lỗi người đã bắt đầu thân và cười lúc cảm thấy vui vẻ thực sự. Hôm nay trông cô vui vẻ. Và cô mặc quần jean. Lần đầu tiên thấy dáng cô trong trang phục bên ngoài văn phòng này.

-À ban nãy Vân về nhà thay đồ.

-Hôm nay nhiều cái bất ngờ quá.

-Hả?

-Vân có vội không?

-Không, cuối năm làm gì vội.

-Đi chơi đi.

-Ừ.

Không biết Vân có đợi câu hỏi này sẵn nhưng cách cô trả lời hình như đã biết trước rồi sẽ có lúc vậy, giống như đã dự định sẵn rồi sẽ có lúc cô phải làm việc tăng ca về trễ mặc cho nguyên tắc của bản thân.

Họ đưa nhau ra khỏi tòa nhà lúc 9h tối, ăn một món ngon ở nhà hàng bận rộn rồi nhích từng chút một giữa làn xe người ta dồn ra coi pháo hoa.

-Hay đi coi pháo hoa đi?

-Phải con nít đâu mà…

-Lâu rồi Vân chưa coi.

Vậy là coi pháo hoa. Cũng may bầu trời vốn từ lâu đã rất rộng tràn đầy không giới hạn, cho nên mặc dù con đường bên dười đầy nghẹt người nhích từng cái cù chỏ một thì vẫn có thể nhìn ngắm đủ đầy những bông pháo hoa nổ tưng bừng trên kia.

-Mỗi lần pháo hoa thì trời đêm thật đẹp.

-Hả? Tôi không chen lấn đưa Vân ra đây để khen trời đêm…

-Thì pháo hoa đẹp nên trời đêm cũng đẹp.

-Đúng là…

-Con nít?

-Không, đàn bà.

-Vớ vẩn như đàn bà?

-Không, đàn bà nói sao cũng có thể làm người khác chấp nhận được. Phải là một thằng nào vừa nói câu đó là Phong quăng xuống xe rồi.

Vân lại cười, kiểu cười vui vẻ từ trong lòng. Pháo hoa cứ vậy nở cháy bầu trời đêm, cả hai thứ cùng đẹp. Sau đó, một cách bình tĩnh, như khi kể Phong nghe lần đầu gặp anh trong canteen, hay khi leo lên xe anh ngồi, Vân kêu hai đứa đi uống gì đó rồi ghé ngủ nhà Phong.

-Vân ở chung cư. Người ta khóa cửa rồi

Phong cứ cho phép tin rằng người đàn bà hơn ba mươi cũng ngại gọi ông bảo vệ chung cư dậy mở cửa như cô gái hai mươi lén khỏi ký túc xá đi chơi với bại trai, anh chở Vân về nhà.

Cơ thể Vân lúc đến nhà anh biến thành một thực thể mềm mại, ấm áp và xương xẩu nhưng vẫn dịu dàng len lỏi trên đường nét gấp khúc của anh. Không chút xa lạ, không chút lờn vờn làm quen. Có lẽ men, hay anh muốn nghĩ có lẽ những buổi trưa ăn cùng nhau đã đưa họ lên xuống với những cơn chấn động da thịt thật nhịp nhàng. Vân nằm yên thôi động đậy sau khi họ đã chịu buông nhau ra.

-Anh không định hỏi tại sao?

-Thật ra tôi định hỏi cái khác?

-Việc gì?

-Lúc nhận lời đi ăn trưa lần đó Vân đã nghĩ đến việc này?

-Không, anh điên à?

Phong cười run bần bật, cái mền mỏng bị giựt phắt về phía Vân.

-Này..

-Ngủ đi

-Vân muốn đi ăn bột chiên.

-Bây giờ là…(im lặng kiếm đồng hồ) 2h sáng rồi Vân.

-Ừ.

-Ngủ đi, mai đi ăn bánh cuốn.

-…

-Ai ăn sáng bằng bột chiên hả Vân?

-Này?

-Anh thực sự không muốn hỏi tại sao?

-Vì Vân cô đơn không ngủ được, không ăn được, cũng phải bao nhiêu..Ba trăm sáu mươi lăm ngày?

-Làm sao anh biết?

-Vân đi ăn trưa cũng chỉ ăn vài hạt cơm cọng bún. Hình Vân ngày xưa trong ví tròn hơn bây giờ nhiều.

-Còn việc ngủ?

-Tôi chỉ đoán mò, nhưng đúng là làm tình xong ôm nhau ngủ sẽ ngon đó.

-Sáng mai vẫn đi ăn sáng?

-Ừ, mà này?

-Việc gì?

Phong không trả lời nữa. Phong quay qua ôm Vân giống như đã từng ôm cô ấy ít nhất ba, bốn lần một tuần trong chuỗi năm mươi hai tuần một năm. Phong nhớ ngày xưa đi học chay bịa ra định luật về năng lượng mất đi từ dạng này sang dạng khác. Phong định nói: sự cô đơn cũng không mất đi, nó chỉ dịch chuyển từ người này sang người khác. Nhưng với nhịp thở của Vân Phong biết cô đã ngủ.

Ngày mai 1/1 không ai đi làm. Phong chắc chắn sẽ nói điều ấy và rủ Vân đi ăn tối lần thứ hai

Dĩ nhiên, nếu Vân vẫn đứng đợi chỗ cổng ra vào quen thuộc.