273. Sét đánh và crochet

Hôm qua đi scan 3d, thấy bé con cười. Mẹ quên hêt những thứ hay ho đã đọc từ anh mỹ đến vn liên quan đến việc con như thế nào đã biết làm gì v..v..Vì con cười, như một tình yêu sét đánh, dịu dàng và choáng ngợp, cả mẹ lẫn bố đều từ chối tin vào…chính mình cho đến khi bác sỹ khẳng định ” yes she is smiling”

Và mẹ băt đầu crochet project =) giống như thiếu nữ mới biết yêu lần đầu cũng vụng về cắt thiệp làm quà tặng người mến mộ. Mẹ loay hoay hết 2 ngày tìm ra được 1 cây móc vừa ý giữa thành phố thứ gì cũng có trừ thứ mình cần, rồi mua vài cuộn len trong lựa chọn rất giới hạn màu sắc, và mẹ, lại vụng về trở về cái tuổi ngày xưa. Chỉ có điều, lần yêu này mẹ biết sẽ không phải thấp thỏm chờ đợi 1 câu trả lời có không, hay không phải lén lút dấu dưới tấm nệm hai ba lớp. Tình yêu này mẹ sẽ mặc kệ những có không, mẹ sẽ huênh hoang với cả thế giới (nếu cả thế giới biết đến mẹ không thì chỉ 1/1000 cũng tạm ổn =)) ), mẹ sẽ lộ liễu để tình yêu hiện lên trên mắt, trên gương mặt trong cả giấc ngủ.

Mẹ đã làm xong vài thứ treo trên nôi con, bắt đầu tìm kiếm mẫu hoa để làm băng cài đầu, và nghĩ đến những đôi dép xỏ ngón bằng len. Lần này mẹ biết chắc rằng những thứ mẹ làm rất chộc chệch, và bình thường lắm nhưng mẹ đủ tự tin rằng sẽ không bị chối bỏ hay quên mặc như thiệp tay ngày xưa. Vì, nói chung, con cũng chưa thể phát biểu ý kiến sớm vậy =)). Mẹ không để một hy vọng hay chờ mong được đáp trả, chỉ là một cách cụ thể để mẹ có thể nói yêu con, từ trước khi nhìn thấy con cười lần đầu tiên

272.

Cho mẹ

Sáng nay giật mình dậy bắt được mặt trời mọc từ phía biển, ngay cửa sổ cạnh giường. Ngồi chết lặng. Mặt trời đỏ hồng mất vỏn vẹn vài phút đã rạng rỡ, biển với vài phút đã thấy đầu sóng bạc. Lúc đó, hình như có ai đạp xe ngang biển. Ai đó đang thả dọc cạnh con đê. Sự im lặng đến tỉnh tờ

Phải chừng hơn 5 năm qua mới được 1 lần thấy mặt trời lên, có lẽ lần kia trong 1 chuyến đi dài gà gật bên kính cửa sổ. Bao nhiêu lần ra biển nhưng bao giờ đêm trước cũng ăn uống xập xình rồi sáng sau tranh thủ ngủ dây trễ. Có mấy khi được dậy trễ. Vì có mấy khi, nên để qua hết những ngày ngắm mặt trời mọc. Không biết nên tiếc, nên thờ ơ hay nên buồn.

Cho con

Tin đau lòng. Và mẹ nhớ đọc một phần nhật ký của người mẹ khác, cô ấy đã khóc khi đứa con xổ lồng vì, đời con và phận con đã không còn trong mẹ. Mẹ thấm thía đoạn nhật ký đó vô cùng. Bây giờ mẹ đi đâu cũng có con, mẹ không biết con làm gì nhưng vẫn nghe con, cảm nhận được con. Mẹ có thể tránh chỗ sâu, chỗ cạn, cao thấp khó lường, chỉ cần nhìn kỹ bước chân mình thì con sẽ bình an. Khi con nằm trong tay đó là lúc sự an toàn dễ chịu ấy biến mất. Mẹ có thể dạy con điều hay tốt, nhưng mẹ không cản được xấu xa ngoài kia.

271. Đi lạc

Có rất nhiều thứ để một người đàn bà phải khóc. Nếu chị nhạy cảm trúc mai thơ mảnh thì nhiều khi, chỉ vì mưa rơi không hẹn trước. Nếu chị xông pha, dũng mãnh chèo chống nhiều khi, chỉ một đêm ngồi mình đâu đó lúc lặng im

Dĩ nhiên cũng có từng ấy thức để đàn bà cười. Một mùi hương đẹp hay một tấm lụa nõn nà.

Tôi viết những dòng thơ thẩn trên như tự tìm lại mình  mà đến câu cuối thì thấy đã lạc mất thật rồi.  Điều duy nhất làm tôi khóc giữa rất nhiều thứ làm “muốn khóc” gần đây, là một đoạn ai đó viết trên mạng. Những con chữ, dấu chấm, phẩy tôi đã lạc mất, ai đó đang dung dăng dung dẻ vui vầy. Rồi thiệt tình tôi khóc, nghĩ đến cuốn sách cuối cùng mình đọc không nhớ nổi tên. Ngó đi ngó lại chậu hoa hôm nọ có bông đầu tiên đã qua cả tháng, bông đầu tiên rụng nhị, cánh úa màu. Chồng nói để đó sẽ có bông thứ hai thứ 3, chậu hoa bằng nhựa màu xanh dương, vẫn tiếc bông đầu tiên hay sự háo hức đầu tiên? ngày nào ra tưới nước xuống vuông đất nhỏ trong lòng chậu cũng nghĩ đi nghĩ lại về cảm giác háo hức ấy, mà không nhớ được…quên rồi khi cánh hoa vừa rụng, đúng ra là quên ngay khi hoa nhú nở

Cuối ngày về nói chồng cho ở nhà nấu cơm nuôi con và làm thơ (nếu còn rảnh đến vậy) chồng gật đầu. Xong lại thẫn thờ dọn dẹp đi ngủ sớm mai đi làm

 

270. Bầu trời bên dưới

Hồi xưa tôi hay nhìn mình trong gương (nhìn thôi chứ không ngắm, vì ngắm chỉ dành cho người đẹp)

Tôi nhìn mình để hỏi sao mắt không dài đuôi, sao môi không mộng, rất nhiều sao.

Lớn đi chút tôi nhìn mình mỗi sáng, vài lần trong ngày chỉ để canh coi quần mắt thâm có rõ quá không, hay, có quên chải đầu buổi sáng vì đi làm trễ (?!) Rồi tôi chuyển qua nhìn chân, nhìn vai, nhìn cánh tay để chập chờn canh me tuổi già đã bắt đầu tính theo ngày chứ không phải theo đèn cầy bánh sinh nhật

Những tháng gần đây tôi nhìn bụng mình. Nó thay đổi nhanh quá, nhiều khi nhanh đến độ quên mất hồi trước ra sao. Có bữa ngồi nhìn rồi tự nhận thấy nó giống như một bầu trời hạnh phúc mới, kiểu mà thi thoảng ngước lên làm người ta hăng hái hát ca một đoạn, chỉ khác, bầu trời của tôi nằm ngay đây, chạm tay tới và chỉ dành hạnh phúc cho tôi với chồng. Tôi vẫn tưởng tình yêu cho đứa trẻ sẽ ập đến khi nhìn thấy vạch màu hồng, tôi tưởng nó sẽ vỡ ra như kiểu sóng đập vào ghềnh đá, rồi lan toản rộng dài như biển như trời. Nhưng không, tình yêu cho đứa trẻ đến nhỏ nhẹ, tỉ tê như những bước chân mò mẫm giữa thế giới lạ. Từ nhịp tim ồn ào lúc nó chưa thành hình đến nằm im nghe cử động chân tay bên trong mình, là một đoạn đường rất dài mà tôi tự học mỗi ngày để nhận ra yêu thương đang nhen nhúm.

Yêu thương cũng phải học, như việc thay đổi thói quen nhìn một bộ phận khác trên cơ thể sau gần 30 năm không để ý.  Tôi không vồ vập kể chuyện đọc thơ cho con đến lúc này (việc mà tôi tưởng mình sẽ làm). Tôi chỉ dành hết vài tiếng đồng hồ đọc sách coi tivi để nằm im, trong góc giường quen thuộc, đếm những cử động bất chừng, khi trái khi phải khi, trên dưới, mạnh yếu. Tôi chỉ thi thoảng nhìn xuống bụng rồi cười. Tôi chỉ làm bộ ngủ khi chồng đến gần sờ nhè nhẹ bụng mình rồi nói gì đó quá khẽ, không nghe rõ. Tôi chỉ loay hoay bày binh bố trận gối mền để bụng mình nằm im dễ chịu.

Mỗi thứ một chút, cho từng ngày, Tôi nhìn xuống để tìm hạnh phúc chứ không cần ngước lên cao

(Tối nay thì nằm ôm bầu trời ngủ một mình vì chồng BBQ khuya với chiến hữu!)

269. Tình thương

Lòng mẹ mát mẻ khi có con
Như kiểu trời đang ui ui chờ đợi 1 cơn mưa rào.

Hôm qua tự nhiên thấy thương con. Không biết tại sao trong hàng chục thứ phải mua mẹ cứ cắm cúi nghĩ nhiều cho bộ chăn gối- chắc tại mẹ ham ngủ =)) Quần áo thì con sẽ lớn rất nhanh như mọi người hù nên không phải đầu tư lắm lúc này, gạo sữa thì hy vọng vô..bản thân mẹ =)) nôi ghế thì có ông bố để làm gì? Nói chung mẹ cứ ngụy biện lạo xạo để vùi đầu tìm chăn gối đẹp cho con.  Mẹ quyết định kiếm người làm để chỉnh sửa theo ý, thêm tên con, thêm nơ thêm lụa cho thỏa lòng phù phiếm của mẹ. Mẹ kiếm ra cô thợ may ở xứ xa xôi nhận oder, e-mail liên tục thảo được bản nháp thiệt là ngọt ngào như trái dâu mùa hè. Đến đoạn cuối phát hiện tiền ship mắc hơn tiền công làm. Mẹ giận ghê, không biết giận ai, cứ giận!  Rồi buồn, phải chi mẹ dư tiền đến độ nhiêu đó chênh lệch không đủ làm mẹ nghĩ tới nghĩ lui, lăn hết bên nay bên kia cái giường cả đêm chỉ để giận (giận ai không biết). Còn bao nhiêu thứ sau này muốn cho con mà phải lần lữa chỉ vì không đủ sức? Ngày xưa ai đó nói con nít chỉ cần tình thương. Đúng rồi, nhưng làm bố mẹ thì cần biết rằng mình cho được nhiều hơn tình thương.

Cuối cùng cô thợ may ở trời Tây tốt bụng đã tìm cách giảm phí ship xuống rất nhiều, và mẹ nấu 1 nồi thịt kho rất ngon cho bố để bố duyệt ngân phí. Dĩ nhiên là bố duyệt rồi bé ah. Chỉ cần đặt con vào nôi giữa chăn nệm đó thì mẹ thấy có thể cho con nhiều hơn tình thương, dù đường còn dài

268. Mưa tháng 3

Nhà sắp có thêm đàn bà con gái :-)

Hôm biết tin người đàn ông duy nhất cười toét cả miệng, đến độ mẹ bé mùa hè bật khóc (lén lút). Sau đó, người đàn ông quay lại làm mặt nghiêm chỉnh “em sẽ có thêm 1 đứa nữa, ok!” – vẫn muốn kiếm người chơi game chung, nhỉ

Trước khi đi mẹ cứ tí tởn vì sắp biết sẽ đặt chăn màn cho bé thế nào. Đến khi coi màn hình siêu âm thấy đủ thứ kỳ lạ, hình ảnh lung tung cả lên mà bác sỹ cứ im lặng chụp, soi chụp soi, mẹ lại run rẩy chỉ hỏi được một câu cả trăm lần rằng bé có bình thường không, bé có khỏe mạnh không. Chỉ nhiêu đó thôi bé ah. Bé dư 86gr so với chuẩn của tháng :-)

Và trời mưa lúc 6h sáng, ngày sinh nhật. Thật ra mưa những đôi ba lần, nhưng mẹ nhỏm dậy lúc 6h sáng. Trời im lặng không khí mỏng như sợi tơ mát mẻ, mây ui ui rồi đổ giọt qua cửa sổ kính. Mưa tháng 3 không nếm cũng thấy ngọt, không sờ vẫn mát lạnh. Mẹ nằm nghĩ bé mùa hè sẽ được về nhà để biết cái nóng đổ lửa nảy mặt của Sài Gòn tháng 3. Mẹ nhớ mẹ của mình, nhớ bé, nhớ những người bạn gái đã qua, được vài lần diễm phúc gặp nhau. Làm con gái vui lắm bé, nhưng, cứ như mưa tháng 3 ngày sáng sớm, mỏng manh và lẻ loi. Lần nữa mẹ chi mong bé an lành, tươi nhiên vì bé là phụ nữ, bàn tay phụ nữ tự làm được tất cả cho mình, chỉ phải cầu lụy trời đất cho một sự an nhiên

Hay là bé tên Nhiên?

PS: ông bố hôm nay đẩy xe hư nửa thành phố đến tiệm sửa rồi lại hì hục đá banh, ông bố cứ gọi là rũ rượi. Trước khi ngủ bị bà mẹ vờn bắt hát ru cho con đi, chẳng biết vì mệt hay thật ra không biết hát mà cứ ì à hai chữ lên xuống, không cần biết ngôn ngữ cũng hiểu đang xạo sư!!  Sáng mai 5h co picnic trip, lần cuối được đi chơi cho ít nhất 6 tháng tiếp theo

267. Tháng 3

Tháng 3 mẹ lớn lên cùng con. Thiệt là vui khi được lớn lên cùng con :)

Hôm kia nhìn hình mấy bé gái xinh đẹp xiêm áo rộn ràng xanh đỏ mẹ muốn bé là một đứa con gái tóc lỡ cỡ nhấp nhỏm váy chạy lòng vòng trước mặt

Hôm qua gặp người bạn ẵm đứa bé trai kháu khỉnh, nón lưỡi trai rồi vồ lấy trái banh. Mẹ lại muốn bé là thằng nhóc.

Ơn trời mẹ không phải người định đoạt vụ này, không thì mỗi ngày con sẽ được..đổi giới tính. Bố con từ đầu đến cuối khẳng định bé trai” cuz I have connection” Mẹ nghi chỉ vì mấy ngày buồn không ai chịu chơi game FIFA chung..nên connection bậy bạ =) Kệ bố!

Tháng 3 nóng nực, tối được chút mưa rào khi trời đã khuya, chỉ kịp lơ mơ thấy bàn chân mát rượi bên dưới cửa sổ lành lạnh. Nắng chói chang, nắng tháng 3. Tháng 3 của bao nhiều lần sn. Có những tháng 3 mẹ buồn lòng nhận ra mình còn nông nổi quá, có tháng 3 mẹ âu sầu thấy thời gian thiệt đoản. Tháng 3 năm nay mẹ lớn lên không cô đơn vì nghe con nhảy múa mỗi ngày (con nhảy múa hay con đá banh ..vẫn chưa biết). Con người bé nhỏ mẹ mang đã tự gọi tên mình bằng tay, bằng chân, bằng cái nấc cục đầu tiên. Con người bé nhỏ ngay trong mẹ, để mẹ thấy tháng 3 đầu tiên mình trở nên vĩ đại.

Mẹ quyết định hẹn ngày siêu âm tháng 3. Sinh nhật, mẹ sẽ chọn tên cho bé.

266. Giường ngủ

Xưa ở với cha mẹ giường ngủ của nàng lúc nào cũng to rộng. Nàng bản tính ít sợ.  Khi đặt lưng xuống giường nàng dễ dãi bỏ rơi tất cả, từ buồn đến khổ, như một thứ thiền của cho mình, nàng cung kiêm và thanh thản với giấc ngủ. Giường rộng lớn nàng ngủ một thân một mình đến lúc lấy chồng

Hôm chọn giường ngủ nàng tự đi một mình hết 20 tiệm đồ nội thất trên 3 con đường chính trả lời hơn 10 cuộc điện thoại. Đêm cưới vợ chồng nằm trên chiếc giường rộng ngút ngàn ” em lựa giường tính luôn khi ly thân?” chồng buột miệng không rõ ý tứ rồi vập vào người nàng sau hai ba lần xoạc chân với. Giường lớn, drap giường lạnh đến độ nàng đêm nào nằm xuống chỉ thấy những giấc mơ thiền vô định giữa trời tuyết. Chồng thì lúi húi tay chân cho mền gối ấm lên. Hai đứa hai góc. Có hôm tỉnh dậy nửa chừng nheo mắt nhìn chẳng kịp thấy lưng chồng.

Mẹ chồng vào thăm, ra vô nhìn tủ chén, chậu nước, con cá lười biếng trong hồ. Và cái giường. Bà nói nhìn vô phòng ngủ thấy mỗi cái giường. Bà hỏi chừng nào có cháu bế. Bà cười bà sắp chết rồi đó, Bà kéo dằn trái ớt trong chén cá kho. Rồi nàng có con sau mấy bận mùa mưa giường lạnh mướt nhìn ra hơn nước lảng vảng trên cửa sổ. Đêm dậy cho con bú nàng vẫn nheo mắt tìm lưng chồng. Lưng chồng nằm thẳng thớm không cục cựa. Vài bữa nàng ẵm con lên giường, đửa nhỏ ngủ ngon giấc hơn. Chồng dậy nửa đêm, nàng lại chuyển con qua góc của mình, để lại khoản giữa sạch thơm cho lưng chồng. Riêng mình, nàng vẫn ngủ dễ dàng, những giấc ngủ thiền mát lạnh thơm mùi sữa ứa ra từ ngực

Một buổi sáng nàng quất quả về sau chợ búa thấy chồng cùng vài người đàn ông hì hục chẻ giường ra làm hai. Phần nhỏ để “cho con bé”. Phần còn lại nàng nhìn mãi không biết cho ai. Lưng chồng thẳng băng lục rục sát lưng nàng, hơi thở mỏng cũng không len vào giữa nổi. Nàng thôi thức dậy nửa đêm vì không bao giờ ngủ lại được. Giấc mơ thiền rin rít da người cạnh bên, bỏ đi mất

265. Was mine, all mine

It would have ben a thousand time I have said ” it is an indescribable feeling” or ” no words can’t say it right” not many of those I really get what that mean

Except your first kick and the next and the next one. It is truly “words can’t say”. People around asked how it was? was it like this , or like that or ?? I couldn’t take one of those to be my answer. Sometime i smiled. Sometime i tried to find thing to put in an appropriate answer  but most of the time I just happily kept the answer for myself. I can’t say or I don’t want to say it. It is my your kick in the morning when I am in morning walk to office. It is my your kick in the afternoon during quick lunch at home and it is my your kick when I lay down on the bed at night try to hold my breath as silence as it could be -:) There will be time I have to share you with the world. Share your soft skin touch with hands of hands of people. Share your smile with your father . But for once, this is mine. Of course  your father did have his part but only when I allow him ;) )

a sweet little child who was mine, all mine* Ten little fingers- Mem Fox

264.

Và tôi để mình ngồi dậy, mưa giật mình

Và tôi để mình im lại, thôi nao núng lẫn loay hoay

Tôi nhớ căn phòng của một người luôn đi. Máy lạnh chạy tốt. Chăn gối vừa giặt kịp ngày về. Bàn làm việc không có gì ngoài bụi chưa lau. Tủ quần áo không có gì ngoài áo sơmi còn mùi thơm da thịt. Vali giữa phòng, dây kéo mở toang, những món quà

Gương mặt của một người đi rất lâu. Đôi mắt tôi thân thuộc nhưng bàn tay xa lạ, ngón tay rụt rè. Tôi nghĩ mình còn mơ. Tiếng nói của một người luôn muốn quay về, phía bên kia một hòn núi, hai con sông hay không có gì, vẫn vang vẫn rõ vẫn xa vẫn gần. Có lẽ tôi đã quên nhiều hơn tôi tưởng. Ký ức cũng bụi cũng tàn, tôi hoang tưởng điều vĩnh cửu. Có lẽ tôi đã đi qua mà cứ tưởng mình dập dừng ở phía kia.

Muốn mở cửa sổ. Ở trên cao quá, không nghe được nhiều.