Hôm qua đi scan 3d, thấy bé con cười. Mẹ quên hêt những thứ hay ho đã đọc từ anh mỹ đến vn liên quan đến việc con như thế nào đã biết làm gì v..v..Vì con cười, như một tình yêu sét đánh, dịu dàng và choáng ngợp, cả mẹ lẫn bố đều từ chối tin vào…chính mình cho đến khi bác sỹ khẳng định ” yes she is smiling”
Và mẹ băt đầu crochet project =) giống như thiếu nữ mới biết yêu lần đầu cũng vụng về cắt thiệp làm quà tặng người mến mộ. Mẹ loay hoay hết 2 ngày tìm ra được 1 cây móc vừa ý giữa thành phố thứ gì cũng có trừ thứ mình cần, rồi mua vài cuộn len trong lựa chọn rất giới hạn màu sắc, và mẹ, lại vụng về trở về cái tuổi ngày xưa. Chỉ có điều, lần yêu này mẹ biết sẽ không phải thấp thỏm chờ đợi 1 câu trả lời có không, hay không phải lén lút dấu dưới tấm nệm hai ba lớp. Tình yêu này mẹ sẽ mặc kệ những có không, mẹ sẽ huênh hoang với cả thế giới (nếu cả thế giới biết đến mẹ không thì chỉ 1/1000 cũng tạm ổn =)) ), mẹ sẽ lộ liễu để tình yêu hiện lên trên mắt, trên gương mặt trong cả giấc ngủ.
Mẹ đã làm xong vài thứ treo trên nôi con, bắt đầu tìm kiếm mẫu hoa để làm băng cài đầu, và nghĩ đến những đôi dép xỏ ngón bằng len. Lần này mẹ biết chắc rằng những thứ mẹ làm rất chộc chệch, và bình thường lắm nhưng mẹ đủ tự tin rằng sẽ không bị chối bỏ hay quên mặc như thiệp tay ngày xưa. Vì, nói chung, con cũng chưa thể phát biểu ý kiến sớm vậy =)). Mẹ không để một hy vọng hay chờ mong được đáp trả, chỉ là một cách cụ thể để mẹ có thể nói yêu con, từ trước khi nhìn thấy con cười lần đầu tiên